Trống dồn dứt vết chân đi; Nhạn thu một tiếng biên thùy bi ai. Đêm nay sương trắng đã rơi, Quê xưa giờ vẫn sáng ngời bóng trăng. Có em, đều đã chia tan; Không nhà mà đến hỏi thăm mất còn. Gửi thư, chẳng biết tới luôn, Huống chi chinh chiến nay còn chưa thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.