Hương hoa không còn nữa
Như hơi thở môi hôn
Sắc hoa không còn nữa
Như nụ cười vô hồn
Héo hon và trống rỗng
Trên lồng ngực bỏ rơi
Ghẹo trái tim còn nóng
Bằng lạnh lùng, im hơi
Tôi khóc – không sống lại
Thở dài – nó lặng yên
Câm nín và chịu đựng
Là của tôi đương nhiên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.