Trùng dương, uống rượu có một thân, Tuy bệnh, đài sông cũng bước lên. Lá trúc với người đành lỗi phận, Cúc hoa từ đó chẳng ra thêm. Trời lặn, nơi xa than lũ vượn, Sương rơi, quê cũ sải bầy nhàn. Các em tán lạc nơi nào nhỉ, Bệnh đau, loạn lạc cứ gây phiền.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.