Ngày trùng dương một mình nâng chén, Dù bệnh còn, gượng đến đài sông. Lá tre chẳng hiểu ta cùng, Từ giờ hoa cúc xin đừng nở hoa. Nơi phương xa, chiều tà vượn khổ, Nhạn trắng về, sương nhỏ vườn xưa. Các em lưu lạc đâu giờ? Tháng năm dồn dập, can qua lại nhiều.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.