Trùng dương, chiếc bóng chén rượu mời, Lầu sông, tuy bệnh cũng leo chơi. Lá trúc, với người đành lỡ phận, Hoa vàng, từ đó chẳng thêm tươi. Trời chiều đất khách vượn đen khóc, Sương sớm quê xưa chim trắng lơi. Các em lưu lạc nơi nào nhỉ, Bệnh, loạn hai điều cứ thúc thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.