Muốn sắp về hưu, tiếng sắt thưa, Vũ Vu hóng gió, biết bao giờ! Đa tình, tóc trắng ba ngàn trượng, Vô dụng, da mồi bốn chục trơ. Mới ngộ văn chương là khéo vặt, Sớm hay phú quý ẩn nguy cơ. Vì người rơi lệ, người chăng biết? Hạc lướt Hoa Đình vẫn tự xưa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.