Đồng quê du ngoạn chẳng non sông, Hiu hắt gió tây buồn gợi lòng. Không biết nơi đâu trăng ẩn náu, Khiến cho già lão gãi đầu trông. Văn chương biến nhã thành mai mỉa, Cảnh tượng tiêu điều thu sắc trong. Chiều đến bỗng nhiên mây biến mất, Con thuyền bóng trúc gác sào không.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.