Cung nhà Hán ánh là hiu hắt
Sáu nghìn năm đã chết nước xưa
Mấy trăm năm ngủ nặng nề
Tôi đòi tủi nhục mọi bề chẳng hay
Tổ Hiên Viên ngày nay nên nhớ
Phát Côn Lôn căn cứ đất lành
Hà Giang cơ nghiệp hình thành
Đại đao loang loáng định bình Trung Nguyên
Biết làm sao, Mai Sơn lệ nhỏ
Kinh thành vua cỏ phủ đà đồng
Kinh hoa mấy độ ngoái trông
Ca buồn mất nước lệ dòng chứa chan
Lên phía bắc liên quân tám nước
Núi sông ta từng bước đem dâng
Chuông cảnh tỉnh, quỷ Tây sang
Tôi đòi người Hán mơ màng tỉnh ra
Gươm nạm vàng tặng ta, ông chủ
Từ nay ta có đủ tâm hùng
Ngày nay chủ nghĩa sắt hồng
Đầu lâu trăm vạn sợi lông xem bằng
Ánh trăm báu tắm trăng gội nắng
Bẩy thước thân, mạng sống xem thường
Tìm sự sống, chết là đường
Hoà bình thế giới có bằng giáo gươm
Nhìn Kinh Kha sang Tần khách sứ
Cuối bản đồ chuỷ thủ hiện nhanh
Tuy công trên điện không thành
Ma vương chuyên chế đã nhanh bay hồn
Giúp tổ quốc mỗi thân ta gắng
Khắp Vũ Thành đầy giống tôi đòi
Làm sao lòng chết người người
“Bảo đao ca” viết thành lời, bút nâng
Ca bảo đao làm bằng gang sắt
Gọi bao hồn nước chết đứng lên
Gươm này nghĩa khí ai hơn
Đời luôn trả hết những hờn oán mang
Chớ xem thường không thiêng thước sắt
Cứu nước này công nhất thuộc người
Lò từ nay lấy đất trời
Âm dương nung sắt tụ ngoài sau châu
Đúc nghìn vạn thật nhiều gươm mới
Làm sạch trong toàn cõi thần châu
Nổi oai Hoàng Đế thuở đầu
Rửa trang quốc sử bấy lâu nhục hờn
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.