Người xưa cưỡi hạc đi, giờ Nơi đây Hoàng Hạc lầu trơ một mình Hạc về mãi chốn lặng thinh Mặc cho mây trắng phiêu linh trên trời Hán Dương cây bãi bời bời Cỏ thơm Anh Vũ một nhời: rất xanh Sương sa, ác lặn, hỏi nhanh Quê nhà khói toả, khiến anh, chị buồn?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.