Thơ » Trung Quốc » Trung Đường » Bạch Cư Dị
Đăng bởi Vanachi vào 23/02/2008 14:37
七十而致仕,
禮法有明文。
何乃貪榮者,
斯言如不聞?
可憐八九十,
齒墜雙眸昏。
朝露貪名利,
夕陽憂子孫。
掛冠顧翠緌,
懸車惜朱輪。
金章腰不勝,
傴僂入君門。
誰不愛富貴?
誰不戀君恩?
年高須告老,
名遂合退身。
少時共嗤誚,
晚歲多因循。
賢哉漢二疏,
彼獨是何人?
寂寞東門路,
無人繼去塵。
Thất thập nhi trí sĩ,
Lễ pháp hữu minh văn.
Hà nãi tham vinh giả,
Tư ngôn như bất văn?
Khả liên bát cửu thập,
Xỉ truỵ song mâu hôn.
Triêu lộ tham danh lợi,
Tịch dương ưu tử tôn.
Quải quan cố thuý nhuy,
Huyền xa tích chu luân.
Kim chương yêu bất thắng,
Ủ lũ nhập quân môn.
Thuỳ bất ái phú quý?
Thuỳ bất luyến quân ân?
Niên cao tu cáo lão,
Danh toại hợp thoái thân.
Thiếu thì cộng xuy tiếu,
Vãn tuế đa nhân tuần.
Hiền tai Hán Nhị Sơ,
Bỉ độc thị hà nhân?
Tịch mịch Đông Môn lộ,
Vô nhân kế khứ trần.
Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Vanachi ngày 23/02/2008 14:37
Bảy mươi mà chí sĩ,
Hợp lễ lại văn minh.
Lẽ nào ham phú quý,
Lời ấy bỏ sao đành.
Thương thay, tám chín chục,
Đôi mắt mờ, rụng răng.
Mưa móc, danh lợi hám,
Con cháu lo, chiều tàn.
Treo mũ, ngoái giải thắm,
Gác xe, tiếc bánh son.
Giải vàng lưng chẳng thắt,
Gửa vua đến, lưng còng.
Giàu sang ai chẳng hám,
Ơn vua ai dám thường.
Tuổi cao nên cáo lão,
Danh toại về là hơn.
Lúc trẻ ham vui vẻ,
Nền nếp, già vốn quen.
Hiền thay, Hán Nhị Sơ,
Đơn chiếc là ai nhỉ?
Đường Đông Môn lặng lẽ,
Rũ bụi, chẳng người theo.
Gửi bởi Trương Việt Linh ngày 19/04/2016 10:02
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Trương Việt Linh
vào 19/04/2016 20:41
Từ quan tuổi bảy chục
Hợp lễ lại văn minh
Ham chi giàu sang mãi
Lời ấy ghi đinh ninh.
Thương thay tám chín chục
Răng rụng mắt lại mờ
Tham danh hám mưa móc
Xế chiều con cháu lo
Gác xe,tiếc bánh đỏ
Treo mũ,ngoảnh giải đào
Đai vàng không thắt nữa
Khom lưng vào triều chầu
Ai chẳng ham phú quí
Ai chẳng hám ơn vua
Tuổi già nên cáo lão
Danh thoả hãy lui về
Tuổi trẻ vui chơi thích
Về già nề nếp ưa
Nào ai đơn chiếc đó
Hiền thay Hán Nhị Sơ
Đông Môn,đường lặng lẽ
Giũ bụi người kế chưa
Gửi bởi Đất Văn Lang ngày 20/09/2025 15:38
Bảy mươi thì cáo nghỉ
Lễ pháp đã ghi mà
Sao mãi bám vinh hoa
Như chưa từng thấu rõ
Lạ đời tám chín mươi
Răng rụng mắt mờ rồi
Sáng đuổi đeo danh ảo
Chiều về với cháu côi
Tiếc tua xanh chót mũ
Tiếc bánh đỏ thân xe
Xộc xệch đai eo lỏng
Lum khum mảnh lưng còm
Ai mà chê phú quý
Ai chẳng luyến hồng ân
Tuổi cao thì cáo lão
Danh toại hãy về nhàn
Lúc trẻ đều chê trách
Khi già lại bám đeo
Nhị lão Thư triều Hán
Từ quan tuổi xế chiều
Cửa đông xưa vắng lạnh
Chẳng một người noi theo
Bình luận nhanh 2
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.