Đăng bởi Vanachi vào 24/09/2008 20:48
Chợt đến đây rằng cửa Lục,
Tứ bề lộng lộng đường ngang dọc.
Nước in màu thước[1] tựa trăng trời,
Bụt nhuộm hơi sương lồng vẻ ngọc.
Xuôi ngược dầu ai chẳng cấm ngăn,
Vào ra mặc khách đà quen thuộc.
Một chiều trong sạch vốn xưa nay,
Tả hết[2] mọi mùa cạn trọc[3].
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.