Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương hai
Đăng bởi Tung Cuong vào 11/05/2022 04:54
И там же надписью печальной
Отца и матери, в слезах,
Почтил он прах патриархальный…
Увы! на жизненных браздах
Мгновенной жатвой поколенья,
По тайной воле провиденья,
Восходят, зреют и падут;
Другие им вослед идут…
Так наше ветреное племя
Растет, волнуется, кипит
И к гробу прадедов теснит.
Придет, придет и наше время,
И наши внуки в добрый час
Из мира вытеснят и нас!
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 11/05/2022 04:54
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 26/03/2026 10:37
Ở đây, trước dòng chữ buồn trên bia mộ
Chàng làm lễ nhớ về mẹ và bố
Mắt chàng rưng rưng ướt lệ buồn rầu…
Than ôi! trên vạn nẻo đường trần
Bao thế hệ chết bất ngờ như ngả rạ,
Theo ý muốn bí mật từ thiên mệnh cả
Con đường sinh-lão-tử ai chả qua;
Thế hệ sau tiếp bước người đi xa…
Đời người chỉ thoáng qua theo gió thổi
Nào khôn lớn, lo toan, quay cuồng, sôi nổi
Rồi chen chân gạt tiên tổ xuống mồ.
Chắc chắn là ta rồi sẽ đến thời,
Và cháu chắt một ngày lành rồi tới
Tiễn ta khỏi đời này về bên kia thế giới!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.