Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương tám
Đăng bởi Tung Cuong vào 15/09/2022 06:03
«А мне, Онегин, пышность эта,
Постылой жизни мишура,
Мои успехи в вихре света,
Мой модный дом и вечера,
Что в них? Сейчас отдать я рада
Всю эту ветошь маскарада,
Весь этот блеск, и шум, и чад
За полку книг, за дикий сад,
За наше бедное жилище,
За те места, где в первый раз,
Онегин, встретила я вас,
Да за смиренное кладбище,
Где нынче крест и тень ветвей
Над бедной нянею моей…
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 15/09/2022 06:03
Đã sửa 3 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào 13/04/2026 19:33
“Còn em thấy, Ônhêghin, đời em trông lộng lẫy
Chỉ là vỏ che đi bao chán chường biết mấy,
Em thành công trong cơn lốc cuộc đời,
Nhà xa hoa, những đêm hội qua rồi,
Là gì nhỉ? Em sẵn lòng đổi sạch,
Cả hội hoá trang, đống đồ rách nát,
Ánh hào quang, ầm ỹ, khói đặc bay,
Nhận giá sách, khu cây cối mọc hoang,
Cần một túp lều tranh là nơi ta ở,
Lấy những chỗ lần đầu ta gặp gỡ,
Thưa Ônhêghin, em may mắn đã gặp ông,
Và lấy về nghĩa trang tĩnh lặng cõi lòng
Nơi vẫn giữ vòm lá xanh, cùng cây thập tự
Ngả bóng xuống mộ u già đáng thương yên vị…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.