Thơ » Nga » Aleksandr Pushkin » Yevgeny Onegin (1833) » Chương một
Đăng bởi Tung Cuong vào 20/02/2022 06:43
Кто жил и мыслил, тот не может
В душе не презирать людей;
Кто чувствовал, того тревожит
Призрак невозвратимых дней:
Тому уж нет очарований,
Того змия воспоминаний,
Того раскаянье грызет.
Все это часто придает
Большую прелесть разговору.
Сперва Онегина язык
Меня смущал; но я привык
К его язвительному спору,
И к шутке, с желчью пополам,
И злости мрачных эпиграмм.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Tung Cuong ngày 21/02/2022 06:43
Đã sửa 5 lần,
lần cuối bởi Tung Cuong
vào Hôm qua 09:47
Ai biết nghĩ thì đều không thể
Tận đáy lòng, không khinh thường nhân thế;
Ai thông minh dễ lo lắng chuyện là,
Ngày tháng qua rồi, ẩn hiện giống bóng ma;
Đều không cần say mê, vương vấn
Bao hồi tưởng giấu mình như loài rắn,
Trong lòng ăn năn, hối hận cấu cào.
Mọi chuyện này đều đem lại rất nhiều
Điều hấp dẫn tuyệt vời cho bao trao đổi.
Lúc mới gặp, ngôn ngữ mà Evghênhi hay nói
Có làm tôi bối rối; nhưng quen ngay
Với luận tranh hay dùng lý lẽ chua cay,
Với cách giễu, một nửa pha đầy bức bối,
Thơ châm biếm hằn học càng đen tối.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.