Chưa có đánh giá nào
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Ngũ ngôn bát cú
Thời kỳ: Thịnh Đường
4 bài trả lời: 4 bản dịch
Đăng bởi hongha83 vào 26/01/2010 00:54

自京竄至喜達行在所其二

愁思胡笳夕,
淒涼漢菀春。
生還今日事,
間道暫時人。
司隸章初睹,
南陽氣已新。
喜心翻倒極,
嗚咽淚沾巾。

 

Tự kinh thoán chí hỷ đạt hạnh tại sở kỳ 2

Sầu tứ Hồ già tịch,
Thê lương Hán uyển xuân.
Sinh hoàn kim nhật sự,
Gian đạo tạm thì nhân.
Tư lệ chương sơ đổ,
Nam Dương khí dĩ tân.
Hỉ tâm phiên đảo cực,
Ô yết lệ triêm cân.

 

Dịch nghĩa

Những buổi chiều nghe giặc Hồ thổi kèn thấy buồn,
Xuân ở vườn Hán uyển thật ảo não.
Hôm nay (tới được Linh Vũ) coi như chết đi sống lại,
Nhớ những ngày gian nan trên đường trốn thoát.
Nhìn sơ việc vua giao,
Thấy khí thế như ở Nam Dương ngày nào.
Mừng quá hoá ra đảo ngược,
Khóc nức nở ướt cả khăn.


(Năm 757)

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (4 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Phan Ngọc

Tù và Hồ đêm nghe buồn bã
Vườn Hán xuân sao quá thảm thay
Bây giờ biết sống về đây
Trên đường chỉ thấy tạm nay là người
Tổng hành dinh thấy rồi rực rỡ
Cảnh trung hưng biết rõ chốn này
Lòng vui bỗng hoá buồn ngay
Nghẹn ngào nước mắt tuôn đầy cả khăn


Nguồn: Đỗ Phủ - Nhà thơ thánh với hơn 1000 bài thơ, NXB Văn hoá thông tin, 2001
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Phạm Doanh

Chiều buồn kèn Hồ thổi,
Xuân sầu vườn Hán xưa.
Ngày nay về cõi sống,
Đường nhỏ, kiếp sống thừa.
Hàng quan chức vừa thấy,
Trời Nam Dương mới ưa.
Lòng mừng những rạo rực,
Thổn thức lệ như mưa.

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Kèn giặc Hồ chiều gây buồn nhớ
Hán uyển xuân sao quá thê lương
Hôm nay sống lại dễ thường
Qua bao gian khổ trên đường đến đây
Nhìn công việc khác đâu thuở trước
Khí thế nơi phục quốc Nam Dương
Quá mừng đến nỗi mủi lòng
Khóc như mưa đổ, lệ dòng ướt khăn.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Giặc Hồ thổi kèn chiều buồn thương,
Vườn Xuân Hán uyển thật thê lương.
Linh Vũ tới nơi như sống lại,
Nhớ ngày trốn thoát gian nan đường.
Nhìn sơ công việc vua giao ấy,
Khí thế ngày nào tựa Nam Dương.
Mừng quá hoá ra như đảo cực,
Ướt cả khăn vì khóc như thường.

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời