Thơ » Trung Quốc » Tấn » Đào Tiềm
Đăng bởi Vanachi vào Hôm nay 13:24
貧居乏人工,
灌木荒余宅。
班班有翔鳥,
寂寂無行跡。
宇宙一何悠,
人生少至百。
歲月相催逼,
鬢邊早已白。
若不委窮達,
素抱深可惜。
Bần cư phạp nhân công,
Quán mộc hoang dư trạch.
Ban ban hữu tường điểu,
Tịch tịch vô hành tích.
Vũ trụ nhất hà du,
Nhân sinh thiểu chí bách.
Tuế nguyệt tương thôi bức,
Mấn biên tảo dĩ bạch.
Nhược bất uỷ cùng đạt,
Tố bão thâm khả tích.
Nhà nghèo, thiếu người chăm nom,
Cây bụi mọc um tùm khiến nơi ở của ta trở nên hoang vắng.
Chỉ thấy thấp thoáng những cánh chim bay,
Bốn bề im lặng, không có dấu chân người qua lại.
Vũ trụ sao mà rộng lớn, lâu dài,
Còn đời người hiếm ai sống đến trăm tuổi.
Năm tháng nối tiếp nhau thúc bách,
Tóc mai đã sớm bạc rồi.
Nếu không phó mặc cảnh nghèo khó hay hiển đạt, vẫn để chúng chi phối bản thân,
Thì chí nguyện thanh cao vốn ôm ấp bấy lâu sẽ thật đáng tiếc biết bao.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Nhà nghèo thiếu sức người,
Rậm cây, nhà xơ xác.
Lốm đốm cánh chim bay,
Quạnh quẽ không dấu khách.
Trời đất rộng dường bao,
Đời hiếm trăm năm chắc.
Năm tháng thôi thúc nhau,
Tóc mai sớm phơ bạc.
Cùng, đạt nếu vấn vương,
Chí xưa đành tan tác.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.