Chiều muộn
Trời mơ màng
Gió nhẹ
Ánh đèn vàng
Thắp khẽ
Trên cao
Một chút vàng
Vỡ vụn
Trong veo
Nghĩa nghì gì
Nước mắt tự trào
Giọt máu đào
Xuôi theo dòng chảy
Khác con đường
Ai còn mê mãi
Đích đến chung
Phụng sự tương lai
Trên đường đời
Dẫu ngắn dẫu dài
Em cũng cảm
Những gì người cảm
Hương tóc ấy
Có nồng có ấm
Có hương nhu, bồ kết, sả, chanh
Có ủ sen thơm tựa hương trầm
Có hương gì
Sao người vương vấn?
Mùi da thịt
Có nồng có ấm
Có hoa nhài, hoa huệ, hoa hồng
Có vẹn toàn cả sắc hương không
Có hương gì
Sao người mong ngóng?
Đến trong mơ
Cũng tưởng bóng hình
Cơn mơ màng
Cũng nhớ giọng nhau
Ám ảnh gì
Đi ngủ cũng đau
Nghe thầm thì
Tiếng vọng ngàn sao
Tiếng từ nguồn
Đâu đâu
Vọng lại
Mấy mùa trăng
Nghiêng ngả
Chép thơ
Sách
Trà
Nguội lạnh
Hững hờ...
Ráng chiều
Sưởi ấm
Lửng lơ lòng thiền
Nơi trú ngụ
Muốn hoài miên viễn
Nhớ chiều buồn
Như buổi chiều nay
Du Tử Lê
Thơ đọc
Hồn bay
Chép ra giấy
Chưa xong
Đã ướt
Lệ tràn
Tưới mát
Lòng đá trơ
Thơ ba chữ
Thì có là thơ?
Nói dông dài
Có nghe được mấy
Cưỡng cầu gì
Có tin mới thấy
Giữa nhân gian
Chớm nở
Tình duyên
Sợi duyên kia
Đứt đoạn
Không bền
Lặn ngụp giữa muôn trùng khói lửa
Mong bình yên mà vẫn thiêu thân
Cuộc đời nhàn
Thân phận phàm nhân
Đùa bóng nước
Tưởng như bất biến
Những trăm năm
Hình hài
Ẩn hiện
Những ngàn năm
Lộ diện
Ái nhân
Số hào hoa
Số phong trần
Nợ gió trăng
Trả bằng câu chữ
Cứ y ngữ
Sá gì hình tướng
Chấp làm chi
Một kẻ vô danh
Một hoàng hôn
Chưa rọi tới mành
Những giới ấy
Cũng như giấy mỏng
Lung linh nhưng
Vỡ tan
Bong bóng
Gom góp hoài
Cũng được
Chút thơ
Nhỏ nhoi nhưng
Lắng đọng
Thì giờ
Bất tương thân
Đành lòng
Bỏ ngỏ
Đứng bơ vơ
Trong xó
Nhìn quanh
Một nghìn ngày
Tuy vậy mà nhanh
Học xong rồi
Hết nợ cũng đành
Người với em
Gặp gỡ
Mong manh
Lên chùa
Cầu nguyện
Chút lòng lành...
Vào giờ Dậu
Y áo trang nghiêm
Miệng còn nhai
Vội ăn cho hết
Đón cốc nước
Trong tay
Lạnh ngắt
Cũng mát lòng
Giây phút
Khô khan
Khoác lên mình tấm áo tràng lam
Người cởi bỏ vai diễn thế gian
Tiếng Nam Mô hoà tiếng mõ kêu
Buổi tụng kinh phong vị mỹ miều...
Thiền hành
Đi sai nhịp
Không nói là không biết
Mắt nhìn
Những đâu đâu
Tay chân
Không theo kịp
Người bước chân
Nhịp nhàng
Gót thoảng mùi khói nhang
Mặt cúi sầm xuống sàn
Áo tràng
Không biết cài
Đứng thẩn thờ
Lơ ngơ
Lóng ngóng
Mắt nhìn người
Tay quơ
Chân nhón
Nhoẻn miệng cười
Ăn nói luyên thuyên
Thương người
Như thể nợ duyên kiếp nào
Ba người
Có một người đau...
Thì ra
Còn lại mình
Tự làm người
Tâm giao
Như chưa từng có
Cuộc ghé thăm nào
Chốn hữu tình
Trăm năm
Lo lắng gì
Xa xăm
Đại chúng quỳ
Lặng im
Chỉ còn nghe tiếng vỗ
Đôi cánh chuồn chuồn kim
Chuồn chuồn kim
Nán lại trang kinh
Cánh chuồn chuồn
Mỏng hơn trang giấy
Thấy chuồn chuồn đậu đấy
Chú vãng sanh
Đọc vội
Một thì
Chuỗi tràng hoa sa la
Hoa trỗ từ lễ độ
Hoa nằm ngoan trên bàn
Cô độc
Bụi nhang
Khác với hoa hương tàn
Rũ rượi
Chen hàng
Tiếng chuông chùa ngân xa
Vào...
Đi vào...
Đi vào...
Tiếng chuông thiền trầm hùng
Chuông đại hồng ngân nga
Khác tiếng chuông giáo đường
Ra...
Đi ra...
Đi ra...
Từng tiếng chuông khải hoàn
Chuông thánh đường thanh tao
Lỗ tròn khoét trên tường
Trên góc khuất hàng rào
Tấm lòng bé con con
Thấu cảm với tha nhân
Vì biết ơn khôn xiết
Kiếp nào đã thọ ân
Đôi tay người
Từng nốt chai sần
Khoé mắt người
Hằn từng nếp nhăn
Người bán vé số
Ngoài hiên
Không hương
Không hoa
Không ai nhìn
Thai phụ
Ôm bụng lạy
Đếm từng hơi thở nhọc
Mong chờ từng tiếng khóc
Người tàn tật
Lết đi
Dò bậc thềm lễ nghi
Lời nguyện cầu tinh khiết
Không thấu kiếp luân hồi
Mà thấu cửa từ bi
Làn áo vàng lướt ngang
Làn khói hương u huyền
Người cúi đầu chấp tay
Từng bước đời vô thường
Từng hồi kinh tỉnh thức
Người chấp búp tay sen
Chào nhau trong tình thương
Người sá quỳ vô thường
Ngước lên nhìn Phật tổ
Cúi nhìn kiến tha cơm
Đôi dép rách bỏ quên
Hàng nến chảy nghiêng nghiêng
Dáng người ngồi ngay ngắn
Lễ lạy không ai chứng
Hỏi Bụt một vài câu
Ngàn tiếng mỏ trả lời
Em thầm ngồi nguyện cầu
Những điều không ai tụng
Những thứ không ai nhìn
Niềm yêu người vô tận
Cỏ mọc dưới chân tượng
Không ai cúi nhổ đi
Như nghiệp cũ không dọn
Vẫn xanh lên từng thì
Vầng linh quang lấp lánh
Làm người ta chói mắt
Kẹt tâm nơi sắc này
Chấp tướng nơi vẻ ngoài
Những vết thương cũ
Chưa thể lành
Những ký ức sai
Cứ hiển linh
Người mình nhớ nhung
Luôn mơ đến
Qua cuộc mộng dài
Chợt mông lung
Vì ai mắt rưng rưng
Vì ai lòng nguyện cầu
Nguyện ánh từ quang soi tăm tối
Đến em bé chưa rõ hình hài
Sẽ bước vào nhân thế tương lai
Với tiếng khóc mở ra nghiệp mới
Nguyện chúng sinh trong tam giới
Được một lần chạm tới chân ai
Không lạc giữa vô vàn nghi lễ
Giảng hoà với bóng tối u hoài
Hồi hướng công đức cho
Người đang đi ngoài phố
Linh hồn sắp tái sinh
Bản thể khác của mình
Bụt chẳng ban vàng ngọc
Cũng chẳng giáng tai ương
Người chỉ thắp ngọn đuốc
Giữa nơi mịt mù đường
Bụt chỉ về lối sáng
Bước hay không ở ta
Tự thân nguồn phước hoạ
Tìm chi ngoài nơi xa
Có ai đang tăm tối
Có ai đang nhớ nhà
Mong người yêu hãy gần
Ai lại nhớ người xa...
Công phu xong
Hẹn hò
Ăn uống
Nghe hát ca
Ngồi dưới trời sao
Giữa tiếng cười
Ai đó
Đang đau
Tiếng đàn ngân
Hoà tiếng lá
Xạc xào
Câu từ
Dẫu không đủ tường minh
Người với em
Bày tỏ lòng mình
Em còn nhỏ
Thơ em cũng nhỏ
Trái tim em
Lại rộng vô cùng
Nếu tình yêu
Là một đức tin
Em nguyện làm
Tín đồ ngoan đạo
Muốn buông bỏ
Lòng em rốt ráo
Gì buồn hơn
Kế hoạch rời đi
Những mộng mơ
Đổi lấy xuân thì
Về với tâm
Xuân xanh le lói
Một câu trong
Tim sao lại nhói
Chín câu đục
Thút thít ỉ ê
Những ngày hầu chuyện tỉ tê
Dẫu cho có tiếc cũng thôi mơ về
Thơ vụng dại
Dăm ba câu vội
Có vài chữ
Nghe hoài cũng tội
Người có hay
Lòng em nguyện cầu
Nguyện sống thêm
Nếm đủ mùi đau
Đem vào thơ
Những gì trải nghiệm
Một người buông
Dở dang câu chuyện...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.