Thơ thành viên » vothicamgiang222 » Trang thơ thành viên » Dư âm
Thớ giấy mỏng vương vất mùi trong gió,
Cuốn bìa mềm còn lưu cả thông tin.
Một chiều ghế đá lặng thinh,
Hay một chiều thư viện bên kia vồn vã?
Ngọn đồi nhỏ nhưng sao mà xa quá,
Giấy ghi danh còn có cả họ tên.
Lòng bồn chồn nên giấc chẳng được yên,
Thắc mắc vì một người chưa biết mặt...
Rồi một ngày bao tò mò tan mất,
Đàn vĩ cầm vui trong gió chiều thu.
Sự dịu dàng và thông thái chỉn chu,
Gió mang cậu đến làm tớ say hơn sách.
Thưa quý ông Mèo, tôi không là khách,
Đến đây xem những vật chất thời gian.
Hơi thở tôi hoà cùng với tiếng đàn,
Cửa hiệu nhỏ như chìm trong mơ ảo...
Có phải chăng ông mơ về kí ức ngày xưa,
Khi những đoàn tàu hơi nước còn hừng hực?
Quý cô của ông xinh không ngờ vực,
Và yêu kiều hơn cả vạn bông hoa.
Trong đôi mắt hổ phách xa hoa ấy,
Phải chăng ông đang rời bỏ ngọn đồi thơ,
Bay theo gió...
Về miền kí ức trong mơ?
25/12/2021
(Phỏng theo phim “Whisper of the heart”)
Đăng bởi vothicamgiang222 vào 03/05/2025 20:16
![[;;)] ;;)](/image/emot_5.gif)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.