Thơ thành viên » vothicamgiang222 » Trang thơ thành viên » Dư âm
Giây phút ấy,
ta đã xin cho máu ta hoà vào biển,
để hồn ta được quyện cõi hư vô.
Cơn sóng lòng gào thét giữa xô bồ,
buồn thế sự, cõi lòng ta tan tát.
Ngày mai đây bình minh và câu hát,
vì nỗi yêu đau đáu một ngàn thu.
Ôi trái tim ta, chẳng biết căm thù
lòng son sắt còn quý hơn châu ngọc.
Lúc ấy,
chỉ có trái tim ta là chân thật.
Day dứt lòng, cay đắng giọt châu rơi.
Cho hồn ta đau đớn ngậm ngùi.
Chôn đau thương, chôn sâu vào truyền thuyết.
Thiên truyện ngàn năm,
ta đau đớn ngàn năm.
Lệ tuôn rơi...
Cha ơi,
nước mắt kia sao rửa hết lỗi lầm?
Cơn sóng này
mang hồn ta về đâu?
Dẫu trái tim ta vẫn ở chốn cao lầu,
nơi ta từng hiện hữu,
nơi ta từng hạnh phúc...
Khi ta đến bên kia chờ chàng,
đêm đêm, ta nghe chàng vẫn khóc:
“Hồn quay cuồng, ôi hồn ta ngây ngất.
Ta say trăng hay tưởng bóng hình em?
Phút giây này, khi máu chảy, ruột mềm,
trái tim ta cũng tan vào sương gió.
Em ơi, trái tim ta lầm lỡ,
hoá dại khờ, làm lỡ mối duyên tơ.
Ta - kẻ ngu ngơ - thống thiết lạy trời,
trách do kiếp số.
Trời sinh ta vào nhà thế phiệt,
yêu lấy nàng cũng thuộc họ trâm anh.
Khóc tình duyên, lẻ mối chưa thành
trọn câu hiếu, ta phụ nàng vì nước...”
Chuyện chúng ta ở từ muôn thuở trước,
cũng luyến lưu cho bao kiếp con người.
Và đây:
Khờ dại?
Ngây thơ?
Những lời ta nhận được từ người, miễn phí
Nhưng con tim nào, khi yêu
lại không rộn ràng hơn lí trí?
Hỡi âm thanh của rung động
có bao giờ yếu ớt hơn không khí
dù chỉ lặng im?
Ta không cần họ công bằng,
cũng không cần chân lý
Thử hỏi:
Đức hạnh của ta có còn giữ được
khi định kiến xã hội đôi phần “xấc xược”?
Xuất giá tòng phu
làm sao ta cãi lại chồng ta?
Chàng là người ta yêu.
Dù đôi bên
từng là...
kẻ thù.
Ta cười đời khi họ trách ta.
Một ngàn năm, đủ để họ già.
Nhưng câu chuyện của ta thì vẫn vậy.
Ta - Mị Châu, kẻ si tình vô số tội,
đã gây ra oan nghiệt mất sơn hà.
Nhưng, họ nào biết
chỉ có hai trái tim yêu
mới thấu
đâu là:
Sự bắt buộc phải lựa chọn
hoặc tình,
hoặc hiếu.
Một tình yêu không ồn ào vướng víu,
dù cách núi ngăn sông,
không ngăn được cõi lòng.
Thứ đó chỉ có được
khi hồn ta, hồn chàng,
và ánh trăng hoà vào một.
Khi đường gươm cha ta đã tuốt,
sự sáng suốt của ta hoàn toàn bị lệ thuộc.
Khúc oán trào dâng, chuyện cũng đã rồi.
Nghe thần bảo cha vung gươm đoạn tuyệt,
đường gươm tung như cắt ngang bóng nguyệt,
xẻ ân tình cho đứt hết tin yêu.
Chút cuồng si, yêu quá chẳng nghĩ nhiều...
Thôi thì màn đêm, đại dương xanh...
hãy thay ta
ôm trọn
vầng trăng yêu.
2021
Đăng bởi vothicamgiang222 vào 03/05/2025 20:20
Bình luận nhanh 1
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.