Trang trong tổng số 11 trang (103 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi Lilia ngày 22/10/2008 08:31
Nhà thơ R.:
Bệnh lao
Rượu
đôi lúc
là thơ.
Gửi bởi Lilia ngày 19/10/2008 10:09
Đã sửa 4 lần,
lần cuối bởi Lilia
vào 27/10/2008 04:51
Tim rạn vỡ vì đau:
Anh bắt đầu cảm nhận trái tim
Mắt đột nhiên mù lòa:
Anh bắt đấu cảm nhận đôi mắt
Trí nhớ chìm trong bóng tối:
Anh bắt đầu cảm nhận trí nhớ
Anh khám phá mình
Qua việc phủ định bản thân
Anh tồn tại
Thông qua chối từ tồn tại.
Gửi bởi Lilia ngày 19/10/2008 10:05
Chiếc lá
Bị bứt khỏi cành
Run lên, run lên
Đến tận khi chạm đất
Mới trở lại bình yên
Gửi bởi hongha83 ngày 19/06/2008 22:50
Đã sửa 2 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 19/06/2008 22:53
Từ đàng xa, rụt rè, lạ lẫm, kẻ hành hương cảm nhận
tượng đâu mà vàng chảy thành giòng
như thử có các nhà giàu hối lỗi ăn năn
đem hết của dấu kín chất lên thành đống.
Nhưng lại gần hơn, y bỗng phát điên
Trước vẻ cao cả của nét mày thanh thoát
Đây chẳng thấy bộ tách trà qúi tộc
Cũng không hoa tai trang sức quí phu nhân
Nào có ai biết nói dùm cho,
hiện vật gì đã được bỏ vào nung chảy,
để bức tượng này trên đài hoa ấy
được dựng lên: lặng lẽ hơn, vàng dịu êm hơn
một pho tượng vàng ròng và toàn thể chu thân
(cũng) sờ nhẹ không gian như thoa nhẹ chính mình.
Gửi bởi hongha83 ngày 19/06/2008 22:49
Tâm của toàn Tâm, Nhân của Nhân
Quả Hạnh Nhân - vừa viên thành, thấm ngọt
Cái TẤT CẢ ấy vút đến sao trời muôn một
Là xác thịt quả nhân: xin chào hân hạnh!
Hãy xem! Nơi thân này còn chi vướng bận,
trong vô cùng là lớp vỏ ngoại thân
và ở đó nhựa dâng đầy tràn ứ
và bên ngoài ấp ủ ánh hồng quang
Bởi lẽ trên tận đỉnh cao kia, tròn đầy rực sáng
Vầng thái dương đang chuyển bóng tà dương
Nhưng “quả thật” chính từ trong trái hạnh
đã trỗi mầm nhân vượt qua mọi vầng dương.
Gửi bởi hongha83 ngày 19/06/2008 22:47
Dường như Ngài đang lắng nghe. Tĩnh lặng: cõi xa…
Ta dừng lại và không còn nghe im lắng
Và Ngài là vì sao. Và những sao trời khác lạ,
mờ mịt mắt trần, lũ lượt về quanh tinh đẩu sáng.
Ôi, Ngài là tất cả. Chân như đó, có phải ta chờ
Ngài thấy ta? hay Ngài cần phải thấy?
Thảng như nơi đây ta phủ phục trước Ngài,
Ngài vẫn như loài thú hồn nhiên trầm sâu tự tại.
Thế rồi điều dục ta dứt bỏ để tìm Ngài
“cái ấy” từ triệu kiếp luân lưu trong thân Thế giải(*)
Như Lai(**), đấng xả bỏ những gì con người từng trải.
Và đấng từng trải những điều khuyên người lầm lạc bỏ mê.
Gửi bởi hongha83 ngày 15/05/2008 18:09
Giường dẫu lót vải thô hay lụa gấm
Là mộ buồn hay tổ ấm yên vui
Đây người sinh ra, quần tụ, nghỉ ngơi
Nào trinh nữ, vợ chồng, già hay trẻ
Giường tử biệt hay là giường dâu rể
Được tẩy trần hay ban phước chở che
Đây bắt đầu cho tới lúc mất đi
Từ rạng sáng đến khi tàn ngọn nến
Giường mộc mạc, đơn sơ hay thầm kín
Hay vàng son, lộng lẫy sắc tươi hồng
Bằng sồi, bằng bách hay bằng gỗ phong
Gỗ thông dụng...đều nặng tình sâu sắc
Sung sướng thay những ai từng ngon giấc
Bình tâm và thanh thản ngủ trên giường
Giường cha ông vĩ đại, kính yêu thương
Nơi họ đã chào đời rồi nhắm mắt
Gửi bởi Biển nhớ ngày 16/04/2008 23:54
Lá rơi, như rơi từ nẻo xa,
Như vừa tàn úa trong vườn xa mấy từng trời xa;
Lá rơi, rơi lả tả hư vô điệu tạ từ.
Và từng đêm vô trú trái đất nặng trĩu rơi
Lìa mọi vì tinh tú rơi vào nỗi đơn côi.
Như lá ta cùng rơi.bàn tay này thõng rơi.
người đời ai chẳng thế rơi hoài trong lòng thôi.
Thế nhưng có một NGƯỜI, NGƯỜI ấy hứng niềm rơi
trong đôi tay êm ái nâng niu mãi không rơi.
Gửi bởi hongha83 ngày 22/03/2008 21:51
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 23/03/2008 02:11
Đấy là con đường hoàng thổ trong mùa đông,
hai bên đường rải đá.
Bụi nằm yên trên mặt trời lãnh đạm,
đang giữ ấm trong lạnh giá mùa đông.
Đi bộ mỏi,
em nói: “Đừng nhìn ngôi nhà hoang đó.
Có lẽ nó không còn. Hãy ngồi trong chốc lát
trên bờ đê này”.
Anh biết loài cỏ khô trên bờ đê này.
Với những phiến lá gẫy mời mọc
tất cả những gì chúng có, những cảm giác,
chúng nói với anh:
“Buổi đêm, mọi thứ đều có thể đổi thay.
Làn gió nhẹ nhất có thể trở thành con quỉ,
buông thả tiếng hú gào hoang dại miên man”.
Chúng nói: “Đừng ngồi quá lâu”.
Nhưng em đang thiếp ngủ
nhè nhẹ trên vai anh.
Mái tóc nâu của em phủ xuống ngực anh
rất yên bình,
quá mệt để thậm chí lay động trong làn gió.
Và mặt trời không thể chờ đợi.
Khi con mắt cảm thương của nó đã mờ đục
anh đánh mất ngôn từ để đánh thức em.
Đấy là con đường hoàng thổ trong mùa đông.
Tinh tú đầu tiên ngừng khóc;
nó đã giữ lại những giọt nước mắt vàng.
Nhẹ nhàng em dựa lên vai anh,
trong hơi thở anh ấm áp.
Đôi môi em rung rung, đang nói trong giấc mơ.
Anh biết, em đang cầu xin sự tha thứ của mẹ.
Gửi bởi hongha83 ngày 22/03/2008 21:48
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Vanachi
vào 23/03/2008 02:12
Con người ngủ thiếp trong đêm tối
và ngủ đẫy vào ban ngày
những mí mắt chũng xuống chúng mỉm cười
quay mặt và đi
những chiếc ô cũng quay luôn
những bông hoa nở xoè cánh
những tình nhân phóng túng
nằm trên những tràng kỉ xanh trong mê mụ
những mẹ con mập mạp ngủ trên những hòn đá
những thằng nhóc bụi bặm đứng thẳng chân
lẩm bẩm rằng chúng muốn nhìn thấy loài gấu đen
những ông già khoét rộng những tẩu thuốc
mở rộng miệng chúng một cách đớn đau
mặt trời nữa cũng ngủ đẫy
hít thở giữa những ngọn lửa xanh xám
bất động khi chúng bập bùng
những đám mây là chất amiăng
chì thì hoàn toàn mới
bạc thì bóp méo nỗi đau
những vẻ đẹp rực rỡ trong từng vốc cát
và đêm không hề chuyển dịch
trong studio ảnh
một làn gió mát thổi qua
sau những nụ cười từ mọi kích cỡ
một làn gió mát thổi qua
bụi đang trở nên buồn ngủ
ổ phim trống không của máy ảnh, đang trống không
Trang trong tổng số 11 trang (103 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [6] [7] [8] [9] [10] [11] ›Trang sau »Trang cuối
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.