Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Thái. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 11 trang (103 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Rao vặt (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

AI THẤY nơi nào có lòng trắc ẩn
(hay là trí tưởng tượng của trái tim) -
Làm ơn xin cho biết! Làm ơn xin cho biết!
Hát vang lên, xin người hãy hát
và khiêu vũ như mất trí, điên rồ
hân hoan dưới gốc bạch dương yểu điệu lơ thơ
vẫn luôn đang chực khóc.

NHẬN DẠY môn im lặng
bằng mọi thứ tiếng trên đời
theo phương pháp ngắm nghía không ngơi:
bầu trời sao lấp lánh,
ngắm châu chấu bật mình nhảy tách,
ngắm hàm dưới của người vượn Bắc Kinh,
ngắm móng tay trẻ sơ sinh,
một sinh vật phù du trôi nổi,
hay bông tinh thể tuyết vừa rơi.

NHẬN TÁI TẠO tình yêu.
Dịp may đây! Xin chú ý!
Trên bãi cỏ xanh năm ngoái
Bạn được nằm lăn trong nắng chan hòa
Còn gió kia nhảy múa reo ca
(cơn gió từ năm trước
trên tóc bạn bày trò vui lả lướt)
Xem thêm ở mục: Giấc mơ

CẦN NGƯỜI
để khóc
những người già vừa mất
trong trại tế bần.
Hãy ứng cử không cần
đơn thư và lý lịch.
Mọi giấy tờ sẽ bị xé hết
không kèm biên nhận, hóa đơn.

VỀ NHỮNG HỨA HẸN của chồng tôi,
người đã đưa đường cho quý vị
bằng những sắc màu của nhân gian trần thế
đông đúc và ồn ào,
bằng khúc ca bên cửa sổ, chú chó sau tường rào:
Rằng quý vị sẽ không bao giờ cô độc
trong bóng tối, trong lặng thinh, khi đứt hơi kiệt sức –
Tôi không thể chịu trách nhiệm mảy may.
Ký tên: Đêm, bà quả phụ của Ngày.


Ảnh đại diện

Nước (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Một giọt mưa rơi xuống tay tôi
từ sông Nil và sông Hằng sa tới,

từ giọt sương trời trên râu hải cẩu,
từ nước trong những chiếc bình đã vỡ thành muôn mẩu
ở thành Ys, thành Tyre.

Trên ngón tay trỏ của tôi
Biển Caspi là vùng biển mở,

và Thái Bình Dương hiền hòa nhẹ đổ
vào sông Ru-đa-va,
dòng sông từng lướt qua
thành Paris
bằng cánh mây mong manh bé nhỏ

vào năm bảy trăm sáu mươi tư thủa đó,
ngày mùng bảy tháng Năm,  rạng sáng lúc ba giờ.

Không đủ những đôi môi để gọi thành lời
Bao cái tên phù du của người, nước ạ.

Có lẽ tôi phải đặt tên người, một lần như đã
bằng mọi thứ tiếng trên đời
khi cùng lúc phát ra lời tất cả các nguyên âm,

và đồng thời lặng câm -
vì một cái hồ tên chưa kịp có.

Không tồn tại trên thế gian hồ đó,
cũng như trên bầu trời thiếu vắng vì sao
trong lòng hồ phản chiếu mình vào.

Ai đó từng chìm đi trong con nước dâng trào,
Ai đó phút lâm chung từng gọi người cầu cứu,
Chuyện xa tự thuở nào, và mới chỉ hôm qua.

Người đã dập lửa cháy nhà, người đã cuốn trôi nhà
như cuốn trôi cây, rừng hay thành phố.

Người đã ở
trong bồn nước thiêng và trong bồn tắm gái làng chơi,
trong những nụ hôn, trong vải liệm thây người.

Trong sương và trong mồ hôi
của hoa tử đinh hương và kim tự tháp,
cầu vồng người dưỡng sắc
đá tảng người gặm mòn.

Giọt mưa rơi, còn gì nhẹ nhàng hơn.
Thế giới chạm vào tôi dịu dàng biết mấy.

Bất kỳ ở đâu bất kỳ khi nào bất kỳ điều gì đã xảy
Đều sẵn ghi rồi trong nước Babel.



Ảnh đại diện

Bốn giờ sáng (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Giờ đêm chuyển sang ngày.
Giờ trở mình trằn trọc.
Giờ của những người đương tuổi ba mươi.

Giờ vòng tay đất mẹ ôm ta đã rời rã buông lơi.
Giờ bị quét phăng dưới tiếng gà gáy sáng.
Giờ gió lạnh thổi về từ những vì sao đã tắt.
Giờ có-gì-còn-lại-phía-sau-ta.

Giờ trống trải.
Rỗng không, vô vị.
Đáy tận cùng của mọi canh giờ.

Không có ai dễ chịu lúc bốn giờ.
Nếu đàn kiến vui vẻ vào giờ ấy -
ta chúc mừng cho kiến đi thôi. Và hãy để năm giờ sang tới
nếu ta còn phải sống tiếp trên đời.


Ảnh đại diện

Những đám mây (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Để tả những đám mây
Tôi phải vô cùng gấp gáp
Bởi chỉ sau khoảnh khắc
Sẽ chẳng còn là chúng, sẽ khác ngay
Chúng sẽ bắt đầu đổi thay.

Đặc điểm của những đám mây
Là không bao giờ lặp lại
Về hình dáng, tông màu đậm nhạt
Về tư thế và cách sắp đặt.

Những đám mây
không mang gánh nặng nào trong ký ức,
Trên các sự kiện của cuộc đời, chúng nhẹ nhõm bay lên.

Mây làm nhân chứng cho chuyện gì cũng khó mà nên -
ngay lập tức, chúng tản ra tứ phía.

So với mây kia
Cuộc sống này có vẻ như vững chắc
Dường như lâu bền, hầu vĩnh cửu thiên thu.

Bên cạnh những đám mây
Ngay cả đá nom cũng như chiến hữu
người chúng ta có thể cậy nhờ,
còn những đám mây ư,
chúng là đám chị em họ xa ham chơi phiêu lãng.

Hãy cứ để loài người hiện hữu trên đời, nếu như họ muốn
Rồi từng người lần lượt chết đi
Những đám mây chẳng thấy lạ lùng gì
về chuyện ấy.

Chúng vẫn đang diễu hành như đã từng, huy hoàng lộng lẫy
Trên suốt cả cuộc đời anh
Và trên đời tôi, còn chưa hoàn thành.

Những đám mây không có nghĩa vụ phải chết cùng chúng ta
Chúng không cần ai nhìn thấy để có thể bay xa.


Ảnh đại diện

Hội chợ phép màu (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Phép màu phổ biến:
là có nhiều phép màu phổ biến xảy ra.

Phép màu thường tình:
là tiếng sủa của những con chó vô hình
trong đêm khuya yên tĩnh.

Một phép màu giữa bao phép màu lấp lánh:
là đám mây bé nhỏ mong manh
mà che được trăng kia nặng nề, to lớn.

Vài phép màu lồng vào nhau cùng lúc:
là cây trăn trong nước soi mình
từ trái sang phải lộn hình
ngọn mọc ngược xuống dưới
cho dù nước chẳng sâu mấy nỗi
nó vẫn không chạm đáy, không hề.

Phép màu hàng ngày xảy ra ngoài kia:
làn gió nhẹ, hiền hòa dịu mát
trong cơn giông nổi lên cuồng giật.

Phép màu đầu tiên, tuyệt nhất:
những con bò là những con bò.

Phép màu thứ hai không kém hay ho:
Vườn quả này chứ không phải vườn quả khác
Chính từ hạt cây này mà không từ hạt kia.

Phép màu chẳng cần đến áo choàng đen và mũ phớt làm chi:
Bay lên đàn bồ câu trắng.

Phép màu, bởi không thể gọi bằng tên khác:
Hôm nay lúc ba giờ mười bốn phút, mặt trời lên
Và lặn lúc hai mươi giờ không một.

Phép màu lẽ ra phải khiến ta sửng sốt:
Mặc dù bàn tay ít hơn sáu ngón tay
Nhưng lại nhiều hơn bốn ngón, may thay.

Phép màu, chỉ cần đưa mắt quanh đây:
Thế giới muôn nơi hiện hữu.

Phép màu phụ, như tất thảy đều chỉ là điều phụ:
Những gì không thể nghĩ ra được
Đều có thể nghĩ ra.


Ảnh đại diện

Nói với trái tim trong ngày chủ nhật (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Trái tim của ta ơi, xin cảm ơn người
đang đập nhanh, chẳng hề chậm chạp
không cần ngợi ca, không cần báo đáp
Từ bẩm sinh đã chăm chỉ chuyên cần.

Người ghi công mỗi phút bảy mươi lần.
Mỗi lần tim co bóp
Như một nhịp chèo đẩy con thuyền lên phía trước
Ra biển cả trùng khơi
Trong chuyến vòng quanh trái đất xa xôi.

Trái tim của ta ơi, xin cảm ơn người
Hết lần này sang lần khác,
ngay cả khi ta đang say giấc,
Người tách ta khỏi tổng thể, riêng ta.

Người giữ gìn để ta không say mơ về chuyến bay xa,
một chuyến bay
không cần đôi cánh.

Cảm ơn người, trái tim thương mến,
Lại một lần ta tỉnh giấc hôm nay
Dẫu là ngày chủ nhật, một ngày
để nghỉ ngơi thư giãn,
Dưới những chiếc xương sườn vẫn đang tiếp diễn
Sự hối hả thông thường
như trong ngày giáp tết khẩn trương.


Ảnh đại diện

Cảm ơn (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Tôi mang ơn rất nhiều
những người tôi không yêu.

Vì lòng tôi nhẹ nhõm biết bao nhiêu
bởi họ thân thương với ai đó khác.

Vì niềm vui mình không là con sói ác
đối với bầy cừu mà họ dắt chăn.

Bên họ tôi bình an
tôi tự do với họ,
mà tình yêu không thể trao điều đó,
cũng chẳng thể lấy đi.

Tôi không bồn chồn chờ họ làm chi
đi vào đi ra từ cửa nhà sang cửa sổ.
Tôi kiên nhẫn
như chiếc đồng hồ mặt trời đo thời gian bằng đường bóng đổ
tôi thấu hiểu những điều
tình yêu không hiểu ra
tôi tha thứ những điều
tình yêu không bao giờ thứ tha.

Từ khi gặp nhau đến lúc nhận thư
thời gian không kéo dài vô tận,
đơn giản chỉ là mấy tuần, vài bận.

Những chuyến du hành luôn mỹ mãn cùng nhau,
Những buổi hòa nhạc được lắng nghe sâu,
Những giáo đường được thăm thú hết,
Những cảnh quan sắc nét, rõ ràng.

Và khi chín núi mười sông cách trở chia ngăn,
thì cũng là những ngọn núi con sông
trên bản đồ ghi rõ.

Nhờ công lao của họ,
Tôi được sống trong không gian ba chiều,
không cường điệu,
không trữ tình
với chân trời rất thật, chẳng dối điêu
bởi đó là chân trời di động.

Họ có những gì trên đôi tay không
chính họ cũng đâu hay biết.

“Tôi chẳng nợ nần gì họ hết”.
Hẳn Tình Yêu sẽ nói câu này
về đề tài mở ngỏ này đây.


Ảnh đại diện

Một chút về tâm hồn (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Thỉnh thoảng người ta cũng có tâm hồn.
Không ai có nó luôn luôn
và vĩnh viễn.

Ngày qua ngày,
năm tiếp năm
có thể trôi qua thiếu nó.

Đôi khi tâm hồn ngụ lâu hơn ở đó -
trong niềm ngây ngất tuyệt vời
và những nỗi sợ thủa thiếu thời.
Đôi khi chỉ trong kinh ngạc mà thôi
rằng ta đã già cỗi quá.

Hiếm khi tâm hồn giúp ta
Trong những việc cần sức lực
như kéo va ly,
dịch xê đồ gỗ,
hay mang giày chật trên đường lê bước mà đi.

Tâm hồn thường vắng mặt những khi
ta điền tờ khai,
hay lúc ta băm thịt.

Nó chỉ tham dự vào một
trong hàng nghìn cuộc trò chuyện của ta,
Mà cũng không nhất thiết phải là
một cuộc,
bởi nó ưa im lặng.

Khi thân thể ta đớn đau không dứt
Tâm hồn âm thầm rời vị trí trực ban.

Nó cầu kỳ, khó khăn:
không thích nhìn thấy ta giữa đám đông tấp nập,
những gắng sức của ta nhằm thắng thế trong những điều vớ vẩn
và những phi vụ ồn ào
khiến nó chán ghét, buồn nôn.

Niềm vui và nỗi buồn
với tâm hồn chẳng hề khác biệt.
Chỉ khi những cảm xúc này hòa quyện
mới là lúc tâm hồn ở cạnh bên ta.

Có thể tin vào nó, khi mà
ta không chắc chắn điều gì hết
nhưng lại tò mò với mọi thứ khôn nguôi.

Trong những thứ đồ vật chất trên đời
Nó thích chiếc đồng hồ quả lắc
Và những tấm gương vẫn nhiệt thành cần mẫn,
ngay cả khi chẳng có ai soi.

Tâm hồn chẳng hé môi
mình đến từ đâu, và khi nào lại biến đi lần nữa
Nhưng nó đang chờ, điều này thấy rõ,
những câu hỏi ấy của ta.

Xem ra,
giống như ta cần có tâm hồn,
nó cũng cần đến chúng ta luôn,
vì một điều gì đó.


Ảnh đại diện

Quá Lã Côi dịch (Đinh Nho Hoàn): Bản dịch của Đinh Phạm Thái

Trời lạnh núi thưa ánh ốc xoè
Lã Côi ngựa trạm báo dừng xe
Hai bờ đàn nhạc cờ bay đỏ
Nửa dải sông trăng trắng lạnh tê
Sư cụ gậy thiền đi mải miết
Chim lùm miếu cổ hót hoang se
Nhớ khi xa giá vua tuần tiễu
Thơ phú quan quân rộn bốn bề.


Ảnh đại diện

Giai nhân ca (Lý Diên Niên): Bản dịch của Thái Nhi

"Bắc phương có gái xinh tươi
Vang danh một cõi khôn người sánh ngang
Liếc ngang một cái thành tan
Nhìn dọc xiêu đổ tan hoang nước nhà
Ai ơi nhớ kỹ cho là
Nghiêng thành đổ nước chớ mà ...xáp vô"


Trang trong tổng số 11 trang (103 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [4] [5] [6] [7] [8] [9] [10] ... ›Trang sau »Trang cuối