Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Dưới đây là các bài dịch của Thái. Tuy nhiên, Thi Viện hiện chưa có thông tin tiểu sử về dịch giả này. Nếu bạn có thông tin, xin cung cấp với chúng tôi tại đây.

 

Trang trong tổng số 11 trang (103 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

Tòng quân hành (Dương Quýnh): Bản dịch của Thái Tâm

Lửa đài báo động chói Tây kinh,
Sôi sục lòng ta nỗi bất bình.
Lãnh thẻ binh phù rời Phụng Khuyết,
Thét roi thiết kỵ vượt Long thành.
Mây mờ che khuất cờ xung trận,
Gió quát dồn vang trống giục binh.
Phu trưởng thà làm quân chức nhỏ,
Còn hơn nhàn sống gã thư sinh.


Ảnh đại diện

Cảm hoài [Thuật hoài] (Đặng Dung): Bản dịch của Thái Thanh Tâm

Việc đời dài khó lại già rồi
Trời đất mênh mông cuộc hát chơi
Bần tiện gặp thời nên sự dễ
Anh hùng lỡ vận nuốt hờn thôi
Phò vua bụng luống toan xoay đất
Gột giáp sông kia khó vạch trời
Nợ nước chưa đền đầu bạc trắng
Gươm mài mấy đận dưới trăng soi.


Ảnh đại diện

Cuộc gặp bất ngờ (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Ta rất ân cần nhã nhặn với nhau,
Quả quyết mình thật vui, sau bao năm, tình cờ gặp gỡ.

Hùm beo của chúng ta hiền lành uống sữa.
Lũ diều hâu dạo bước chân trần.
Đám cá mập của ta trong nước chìm dần.
Bọn lang sói ngáp dài trước cửa chuồng mở ngỏ.

Những con rắn của ta không nhanh như chớp nữa
Bọn khỉ hết tưng tưng, lũ công rụng lông màu.
Đám dơi đã bỏ mái tóc ta mà bay khỏi từ lâu.

Mình ngừng lời giữa nửa chừng câu
Miệng tươi cười không gì cứu vãn.
Những con người trong chúng ta chẳng biết
Làm cách nào để nói với nhau.


Ảnh đại diện

Những người trên cầu (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Một hành tinh lạ lùng và những người kỳ dị.
Họ lệ thuộc thời gian nhưng không thừa nhận thời gian.
Họ có cách tỏ bày lòng phản kháng.
Họ vẽ những bức tranh, ví dụ bức tranh này:

Thoạt nhìn chẳng có gì đặc biệt ở đây.
Thấy một dòng sông.
Thấy một bờ của dòng sông ấy.
Thấy một chiếc bè gắng sức bơi ngược dòng nước chảy.
Thấy chiếc cầu trên sông và những người ở trên cầu.
Những người rõ ràng đang rảo bước thật mau,
bởi từ đám mây đen
mưa bắt đầu quất mạnh.

Điều đáng nói ở đây là chẳng có gì xảy ra kế tiếp.
Đám mây không đổi thay hình dạng, sắc màu.
Mưa chẳng tạnh đi cũng chẳng rơi mau.
Chiếc bè bơi bất động.
Người trên cầu đang chạy
chính tại nơi họ đã chạy rồi, một lát trước đây.  

Khó tránh khỏi đưa ra lời nhận xét này:
Đây không hề là bức tranh vô tội.
Thời gian ở đây đã bị làm ngừng lại.
Đã không còn theo quy luật của nó rồi.
Đối với các diễn biến, than ôi,
Nó đã bị tước đi uy lực.
Bị khinh khi và sỉ nhục

Do một kẻ nổi loạn,
một ông Hiroshige Utagawa nào kia,
(một hữu thể, thật ra,
đã đi qua thế giới này từ lâu và thuận lẽ),
thời gian đã sẩy chân, vấp ngã.

Có thể đây chỉ là trò chơi khăm chẳng nghĩa lý gì,
một trò ngông trong phạm vi vài thiên hà ít ỏi,
nhưng để đề phòng mọi điều mọi nỗi,
ta bổ sung như sau:

Ở đây có một bức tranh được đánh giá cao
đã bao đời khiến người ta mê say, xúc động,
và điều ấy vẫn được xem là đúng.

Một số người thế vẫn chưa thỏa mãn.
Họ còn nghe được cả tiếng mưa tuôn,
Cảm thấy cái lạnh của những giọt nước trên cổ, trên lưng,
Họ nhìn cây cầu và những người trên đó
như thể đang nhìn thấy chính mình
trong cuộc chạy kia chẳng lúc nào ngừng
trên con đường thiên thu bất tận
và họ tin tráo trơ, ngạo mạn
rằng đó là chuyện thật hiển nhiên.


Ảnh đại diện

Bức tranh phong cảnh (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Trong bức tranh của nhà danh họa xưa,
Dưới lớp sơn dầu những cái cây đâm rễ.
Con đường đưa tới đích của mình, chắc chắn là như thế.
Ngọn cỏ thay cho chữ ký trang nghiêm.
Thời khắc năm giờ chiều thuyết phục đáng tin.
Tháng Năm bị dừng lại nơi đây, nhẹ nhàng nhưng cương quyết,
Em cũng ngừng lại thôi, dĩ nhiên, anh thân mến,
Vì em là cô gái kia, dưới bóng tần bì.

Em đã rời xa anh chừng nào, anh hãy nhìn đi,
Hãy nhìn chiếc mũ trắng em mang, tấm váy vàng em mặc,
em giữ chiếc giỏ kia thật chặt
để nó không rơi ra khỏi bức tranh,
hãy nhìn em phô mình trong số phận tha nhân,
ngưng bận tâm về những điều bí mật.

Dù anh có gọi em, em cũng không nghe thấy
Dẫu có nghe thấy anh, em cũng chẳng ngoái đầu,
Dù em có ngoái đầu, điều chẳng thể xảy ra đâu,
thì gương mặt anh cũng dường như xa lạ.

Em biết rõ thế gian trong vòng sáu dặm.
Em am tường về thảo dược cỏ cây,
biết niệm chú để xua đi mọi cơn đau.
Nơi đỉnh đầu em Chúa vẫn đang nhìn xuống.
Em vẫn nguyện cầu cho mình không lìa đời đột ngột.

Hòa bình là sự thưởng ban, chiến tranh là hình phạt.
Mọi giấc mơ đáng thẹn lòng đều do quỷ Sa-tăng.
Em có một tâm hồn rành rọt hiển nhiên
như quả mơ có hạt.

Những trò chơi của con tim, em không hề biết.
Em chưa thấy sự trần truồng của người các con em sẽ gọi là cha.
Em không nghi ngờ thiên Sách Diễm ca
có những bản nháp lem nhem, lằng nhằng gạch xóa.
Điều em muốn nói ra luôn nằm trong những câu sẵn có.
Em chẳng dùng đến tuyệt vọng bao giờ,
bởi nó là thứ đồ
không phải của em, chỉ được giao cho em cất giữ.

Trên con đường em đi nếu anh có ngang qua, giả sử
Dù anh có nhìn vào mắt em lâu,
Em sẽ lướt qua anh bên mép vực sâu
mảnh hơn sợi tóc.

Bên phải là nhà em, xung quanh em rành từng ngách góc,
cả những bậc cầu thang và lối vào nhà,
nơi xảy ra những điều không được vẽ ra:
một con mèo nhảy lên băng ghế,
ánh nắng rớt lên chiếc bình bằng thiếc,
bên chiếc bàn kia, dáng xương xẩu gầy gò,
một người đàn ông đang ngồi sửa đồng hồ.


Ảnh đại diện

Giã từ quang cảnh (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Em không oán trách mùa xuân
vì mùa xuân lại tới.
Em chẳng đem mùa xuân ra bắt lỗi
khi nó làm tròn bổn phận của mình
như vẫn thế, hàng năm.

Nỗi buồn của em
không ngăn được cỏ cây, em hiểu.
Ngọn cỏ kia có liêu xiêu xao động
cũng chỉ là trong gió mà thôi.

Em chẳng đau đâu anh ơi,
khi những bụi cây bên bờ nước
lại có gì để xào xạc lả lơi.

Em ghi nhận lại rồi,
rằng có một bờ hồ nào đấy
vẫn đẹp không khác gì thủa ấy -
như thể anh còn sống trên đời.

Em không mếch lòng phật ý mảy mươi
với quang cảnh, khi nó trông ra vịnh
lấp lánh ngời lên trong ánh mặt trời.

Thậm chí em mường tượng nổi những người
không phải hai ta
giờ đây đang ngồi đó
trên khúc cây bạch dương bị đổ.

Em tôn trọng cái quyền của họ
được cười và được thầm thì,
được hạnh phúc lặng yên chẳng nói năng chi.

Thậm chí em còn suy
rằng giữa họ là tình ân ái
rằng chàng trai đang ôm cô gái
trong vòng tay tràn ngập sức xuân.

Tiếng chim nào thanh tân
liu siu trong lau sậy.
Mong sao họ nghe thấy,
em cầu chúc chân thành.

Em không đòi thay đổi đâu anh,
những con sóng ở ven bờ ấy,
con sóng nào xô nhanh, con sóng nào trễ nải
những con sóng ngoan hiền chẳng phải với em.

Em không đòi hỏi gì thêm
ở vực nước ven rừng
lúc đen
lúc mang sắc xanh lam
khi biếc màu ngọc thạch.

Chỉ một điều em không chấp nhận
là trở về nơi ấy chốn xưa.
Cái đặc ân được quyền có mặt -
em xin khước từ.

Em sống sót lâu hơn anh vừa đủ,
và chỉ vừa đủ thôi,
để tưởng nhớ từ xa xôi.


Ảnh đại diện

Eldorado (Edgar Allan Poe): Bản dịch của Thái Bá Chi

Có một hiệp sĩ trẻ
Luôn yêu đời vui vẻ
Phóng ngựa đi, vượt núi băng hồ,
Hết ngày này, ngày nọ
Miệng hát vang theo gió -
Chàng đi tìm Eldorado.
   
     Chàng đi và bỗng chốc
     Thấy mình già, bạc tóc.
Và trái tim bỗng day dứt, mơ hồ
     Vì tìm lâu như vậy
     Mà không đâu chàng thấy
Miền đất hứa Eldorado.

     Rồi một hôm kiệt sức
     Giữa đường chàng bỗng gặp
Một ông lão hành hương gầy gò.
    “Này ông già, chàng hỏi
     Ở đâu, người ta nói
Miền đất ấy Eldorado?”

     “Đằng kia, - ông lão đáp -
     Sau Núi Trăng rậm rạp,
Hãy vượt qua chín núi, mười hồ
     Qua Thung Lũng Bóng Tối,
     Đi tiếp đi, đừng hỏi,
Nếu muốn tìm Eldorado!”


Ảnh đại diện

Annabel Lee (Edgar Allan Poe): Bản dịch của Thái Bá Chi

Chuyện xảy ra nhiều, nhiều năm về trước
Ở một nơi bên biển, sóng rầm rì
Có cô gái, chắc mọi người đã biết,
Tên là nàng Annabel Lee.
Nàng yêu tôi, tôi yêu nàng, hạnh phúc.
Không gợn buồn, không một chút hoài nghi.

Tôi và nàng còn trẻ con ngày ấy
Sống bên nhau, bên biển sóng rầm rì.
Chưa người nào từng yêu nhau đến thế
Như tôi và nàng Annabel Lee
Yêu đến mức các thiên thần có cánh
Tận trên trời cũng ghen tị nhiều khi.

Cũng vì thế mà nhiều năm về trước,
Bỗng một đêm, bên biển sóng rầm rì
Cơn gió lạnh từ trên cao ập xuống
Giết chết nàng Annabel Lee.
Và lập tức người nhà nàng đã đến
Đem xác nàng cùng tình yêu tôi đi
Để chôn nàng trong nấm mồ lạnh lẽo
Sát biển xanh, nơi sóng vỗ rầm rì.

Không hạnh phúc bằng chúng tôi, dù một nửa,
Các thiên thần đã ghen tị nhiều khi.
Cũng vì thế (điều này ai cũng biết,
Tất cả ai, nơi ấy, biển rầm rì)
Mà gió lạnh từ trời đen đổ xuống
Để giết nàng Annabel Lee.

Nhưng tình yêu của chúng tôi rất mạnh,
Mạnh hơn nhiều những tình cảm lâm li
Của người già, người thông thái, uy nghi,
Nên cả các thiên thần cao trên ấy,
Cả thủy vương dưới biển sóng rầm rì
Cũng không thể ngăn hồn tôi xa cách
Với hồn nàng Annabel Lee.

Vì trăng sáng luôn làm tôi xúc động
Mơ về nàng Annabel Lee,
Vì nhìn sao lúc nào tôi cũng thấy
Đôi mắt nàng Annabel Lee.
Và do vậy suốt đêm tôi được ở
Bên bạn tôi, bên người yêu, người vợ
Trong mộ nàng Annabel Lee
Luôn bên nhau nơi sóng biển rầm rì.


Ảnh đại diện

Bảo tàng (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Đĩa ở đây, nhưng ngon miệng nào thấy đâu.
Nhẫn nơi này, mà không tình giai ngẫu
đã qua rồi thấm thoắt ba trăm năm.

Quạt nơi đây – đâu má ửng nét hồng lan?
Đây kiếm gươm – đâu rồi cơn uất hận?
Đàn lia dưới ánh tà phím chẳng một lần ngân.

Vì sự vĩnh hằng vắng bóng chốn trần gian,
người ta gom về đây mười nghìn đồ cổ.
Bác thầy ký mốc meo mơ màng trong giấc ngủ
râu rủ lên tủ kính trưng bày.

Gốm sứ, lông chim, kim loại nơi đây
Vượt thời gian âm thầm chiến thắng.
Riêng chiếc trâm cài từ miền Ai Cập
đang khẽ khúc khích cười.

Chiếc vương miện hoài công chờ đợi một đầu người
Bàn tay thua găng tay, và chiếc giày bên phải
đã chiến thắng bàn chân.

Còn tôi, tôi đang sống, xin bạn hãy vững tâm.
Cuộc chạy đua của tôi với chiếc váy dài vẫn đang tiếp diễn.
Ôi chiếc váy thật là bướng bỉnh!
Nó như muốn trường tồn bất chấp kỷ niên!


Ảnh đại diện

Tĩnh vật với quả bóng bay (Wisława Szymborska): Bản dịch của Thái Linh

Trong giờ lâm chung
Thay cho hồi ức
Tôi muốn những thứ đồ đã mất
Quay về.

Những áo choàng, ô, găng tay, va li
Về từ truớc cửa nhà, vào qua cửa sổ
Để tôi có thể nhủ:
Tôi chẳng cần những thứ ấy làm chi.

Rồi những kim băng, trâm nọ lược kia,
Sợi dây, con dao, bông hoa hồng giấy,
Để tôi được nói lời sau cuối:
Tôi chẳng tiếc thứ gì.

Chìa khóa ơi, dù ở phương nao
Hãy cố về cho kịp
Để tôi còn nhắn được:
Bạn thân yêu, han gỉ hết rồi sao.

Một đám mây chứng chỉ, thẻ ra vào,
và những tờ khai sẽ cùng đổ xuống
Để tôi một lần nói được:
Mặt trời lặn rồi kìa.

Đồng hồ ơi, từ sông dạt về đi
Hãy cho tôi cầm lên tay nhé
Để tôi được cất lời trách khẽ:
Thôi đừng bắt chước khắc giờ.

Thấy cả trái bóng bay năm xưa
bị cuốn theo cơn gió
Để tôi có thể bảo nó:
Ở đây không có trẻ thơ.

Bay đi, bóng ơi, bay ra ô cửa sổ mở to
Bay ra thế giới kia rộng lớn,
Ai đó hãy kêu lên: Ôi kìa, quả bóng!
Để tôi được khóc ngon lành.


Trang trong tổng số 11 trang (103 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [3] [4] [5] [6] [7] [8] [9] ... ›Trang sau »Trang cuối