Trang trong tổng số 17 trang (167 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 22/12/2010 22:35
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi hongha83
vào 22/12/2010 22:36
Tranh tối tranh sáng của buổi chiều buông mát
Một giống như chim thiên nga, một giống bồ câu
Cùng đẹp và cùng vui vẻ, dịu hiền sao!
Hãy nhìn kia, cô chị với cô em ngồi đó
Ở mé vườn, và trên chị cùng em
Một chùm hoa cẩm chướng trắng tinh với nhánh dài mềm
Mọc trong một chậu cao bằng cẩm thạch
Cơn gió đẩy khiến cho hoa nghiêng mặt
Cúi nhìn hai cô, say đắm sững sờ
Và bên mép chậu giống như, trong bóng mờ mờ
Một đàn bướm ngừng bay, chiêm ngưỡng
Gửi bởi hongha83 ngày 04/12/2010 01:01
Làm cho chúng ta thành người là những bà mẹ
Mẹ đi trước ta như ánh mặt trời
Chẳng phải những bà mẹ sinh các ông ra đời?
Các ngài ơi, hãy biết thương những bà mẹ
Những đám mây không được giết những con người
Một em bé bảy tuổi chạy trong đồng cỏ
Chiếc diều em lượn trên những lùm cây
Chẳng phải các ông xưa cũng chơi những trò này?
Các ngài ơi, hãy biết thương trẻ nhỏ
Những đám mây không được giết những con người
Chải tóc mây, cô gái xuân sắp tới
Đang kiếm tìm ai đó ở trong gương
Xưa chẳng có người đã tìm kiếm các ông?
Các ngài ơi, hãy biết thương đôi lứa
Những đám mây không được giết những con người
Sang tuổi già và cuộc đời đến bến
Ai cũng nhớ về những kỷ niệm sướng vui
Các ông cũng già, các ông đã hết thời
Các ngài ơi, hãy thương ngươi già cả
Những đám mây không được giết những con người
Gửi bởi bruce lee ngày 21/11/2010 07:27
Tôi không có chân dung các tổ tiên
cũng không có gia phả nào để lại
và tôi không biết những truyền thống lâu đời
khuôn mặt, nét hồn, cuộc đời của họ
Nhưng tôi cảm nghe đập ở trong tôi
dòng máu xưa du mục, cứng đầu
chính nó, bẳn lên, thức tôi đêm dậy
chính nó dẫn tôi tới tội lỗi ban đầu
Có lẽ tổ mẫu tôi có đôi mắt đen
mặc áo lụa và vấn đầu khăn lụa
đã trốn đi giữa đêm khuya như mực
theo một khách lạ nào, một tù trưởng hiên ngang
Vó ngựa của hai người có lẽ đã dội vang
qua ngang những đồng bằng sông Đanuýp
và gió xoá đi những dấu vết vội vàng
đã cứu họ khỏi lưỡi dao găm độc ác
Có lẽ vì thế chăng mà tôi mến yêu
những khoảng rộng xa mắt không ôm xuể
yêu nước ngựa phi dưới ngọn roi vun vút
yêu một tiếng người gió cuốn tung bay
Có lẽ tôi là người phạm tội và âm hiểm
Có thể tôi sẽ bị gãy giữa đường
Con chỉ là con gái trung thành của mẹ
Hỡi đất, mẹ hiền đã sang máu cho con
Gửi bởi hongha83 ngày 28/04/2010 20:01
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi tôn tiền tử
vào 26/11/2025 21:35
Sông nước ba ngàn dặm
Thư nhà mươi lăm hàng
Lời lời chẳng chi khác
Chỉ nói sớm hoàn hương
Gửi bởi Diệp Y Như ngày 03/09/2009 02:44
Tôi không hiểu nghĩa vì sao
Nỗi buồn chi ấy ập vào lòng tôi;
Truyền từ thời cũ pha phôi
Xa xưa một truyện làm tôi nghĩ hoài.
Trời êm, đêm sắp tới rồi
Sông Ranh thong thả dòng trôi lững lờ;
Đỉnh cùng dãy núi cao nhô
Ánh lên dưới mặt trời tô lửa tà.
Nàng trinh đẹp nhất, như hoa
Ngồi trên chót ấy, thật là diệu thay!
Tóc vàng nàng đẹp hây hây
Điểm trang vàng giắt rực mây tóc nàng.
Nàng dùng một chiếc lược vàng
Và nàng cất tiếng ngân vang một bài
Điệu ca huyền bí lạ đời!
Khúc ca động mạnh lòng người lắm thay!
Người chèo thuyền lắng mê say
Bâng khuâng xao xuyến ngất ngây trong thuyền,
Bẵng quên đá chởm không nhìn
Mãi đăm đăm vọng lên miền đỉnh non.
Tôi đồ rằng sóng cuối cùng
Đã vùi người chở thuyền luôn với thuyền
Nguyên do bởi tại nàng tiên
Lorelei với nhạc huyền của cô.
Gửi bởi Die Autumn ngày 31/03/2009 02:26
Đây này - tôi thở đây
tôi làm việc,
tôi sống. và tôi viết những câu thơ
(theo lối của tôi)
Cuộc sống và tôi, đều nhíu lông mày,
hai bên đọ sức nhau bằng con mắt
và tôi đấu tranh với nó
bằng tất cả sức tôi.
Chúng tôi đánh nhau với cuộc đời,
nhưng anh chớ tưởng rằng, chớ tưởng
rằng tôi ghét cuộc đời.
Trái lại mà, trái hẳn!
Dù như tôi sắp chết
thì cuộc đời, tôi vẫn yêu!
Với nắm tay nó ác
tôi vẫn yêu nó hoài!
Giá thử bây giờ người ta tròng vào cổ tôi
sợi giây thòng lọng
và người ta hỏi:
"Nói đi, mày có muốn sống thêm một giờ nữa không?"
Lập tức tôi sẽ kêu:
"Hãy rút ra!
Hãy rút sợi giây thừng
nhanh hơn, quân khốn kiếp"!
Vì nó - vì Cuộc đời-
tôi sẵn sàng làm tất cả.
Tôi sẵn sàng lao tới
thử máy bay trên trời.
Tôi có thể một mình
chui vào tên lửa nổ,
tôi có thể đi kiếm
trong không gian
một hành tinh
khó mà đến được
Ít nhất tôi cũng cảm nghe
cái luồng rẩy run dễ chịu
được thấy trên xa cao
trời xanh đến thế nào.
Ít nhất tôi cũng cảm thấy
cái luồng run rẩy dễ ưa
được hãy còn sống
được hãy còn mà sống.
Nhưng đây này, giá thử
các người lấy - Bao nhiêu?-
chỉ một hạt nhỏ thôi
của lòng tôi tin tưởng
thì bấy giờ tôi thét
tôi sẽ thét vì đau
như một con heo
bị thương đến chết.
Lúc bấy giờ, tôi đó
Còn gì lại cho tôi?
Ngay sau vụ cướp kia
tôi sẽ là mất hướng.
Và nói ra cho rõ
và nói thật đúng hơn
Ngay sau vụ mất kia
tôi không là gì nữa cả.
Hay là các người muốn
hạ cho nó ngã đi
cái niềm tin của tôi vào những ngày vui sướng
cái niềm tin của tôi vào mai
sẽ làm đời đẹp hơn,
đời đầy khôn, thêm sáng?
Vậy các người tấn công nó bằng gì, nói thử?
bằng những viên đạn chứ?
Không! Không phải chỗ.
Vô ích!- Bắn như thế tốn công.
Niềm tin ấy mặc áo giáp
vững trong ngực của tôi,
Và những viên đạn xuyên áo giáp kia
thì chưa được sáng chế.
Chưa ai hề sáng chế
Gửi bởi Die Autumn ngày 31/03/2009 01:55
Đôi khi anh sẽ vào trong giấc ngủ em
như một khách thăm bất ngờ và xa ngái...
Em, em chớ để anh ở ngoài đường cái
Với anh em đừng chốt cửa cài then!
Anh sẽ vào, lặng yên, và anh sẽ ngồi rất khẽ
đôi mắt đăm đăm xuyên bóng tối nhìn em.
Và khi anh đã ngắm em đến mòn con mắt
anh sẽ hôn em, rồi thì - anh lại ra đi.
Gửi bởi hongha83 ngày 21/12/2008 09:01
Cây Sồi một hôm nói cùng cây Sậy:
“Anh rất có lý do để tố cáo thiên nhiên
Với anh, một con chim sâu là một gánh nặng đè lên
Chút xíu gió tình cờ phảng phất
Làm khẽ nhăn mặt nước
Đã khiến cho anh phải cúi đầu
Trong khi mà trán tôi như núi Cápca
Chưa vừa lòng ngăn chặn mặt trời kia
Còn ngạo cả ý đồ của bão
Với anh tất cả hoá cuồng phong, với tôi tất cả đều gió thoảng
Phải chi anh mọc dưới tán lá tôi xanh
Đang um tùm che cả chung quanh
Đâu đến nỗi anh khổ nhiều như thế
Tôi sẽ chở che anh chống chọi với bão bùng
Nhưng anh thường sinh ở nơi quạnh quẽ
Chỗ biên thuỳ ướt át cả xứ gió mênh mông
Ôi! Phũ phàng chi bấy Hoá công”
Cái cây nhỏ trả lời: “Niềm thương xót của ông
Xuất phát tự tốt lòng, nhưng xin đừng ngại
Gió với tôi không dữ dội bằng đối với ông
Tôi uốn cong mình nhưng không bị gãy
Ông bấy lâu nay chống những trận gió đùng đùng
Lưng vẫn thẳng. Nhưng ta hãy chờ đoạn cuối”
Sậy mới dứt lời, từ chân trời, dữ dội
Một cơn gió lốc lao tới ầm ầm
Phương Bắc chưa từng sinh một cơn gió nào ghê gớm thế
Cây Sồi đứng vững vàng, cây Sậy cong mình uốn
Nhưng trận gió càng mạnh thêm, lồng lộn
Đến nỗi nhổ cho bật cả rễ cây
Đầu chạm tới trời mây
Và chân đụng xứ Diêm Vương dưới đất
Gửi bởi hongha83 ngày 01/12/2008 07:13
Tôi có sống đâu, tôi cháy đấy! Không thể dung hòa
Ở trong tôi, hai linh hồn đánh lộn
Hồn của thiên thần và hồn quỷ sứ. Chúng nó giằng co
Và do đó nảy trong tôi cái ngọn lửa ăn tôi, nhai nghiến
Ngọn lửa kép nảy ra trên mọi vật tôi chạm đến
Tôi nghe đập hai trái tim ngay trong đá im lìm
Đâu cũng thấy bất hòa, bất kham với cuồng điên
Và hai kẻ thù kia quyết biến nhau thành cát bụi
Phía sau tôi khắp chốn gió phủ tro
Lên những dấu chân tôi. Ai mà không nhận thấy
Tôi có sống đâu, tôi cháy đấy và dấu vết tôi
Sẽ là tro cho đến tận cùng vô tận
Gửi bởi hongha83 ngày 16/11/2008 04:30
Ôi! tôi biết những ca khúc mới của tôi
Sẽ trôi đi không lưu vết tích
Tiếng vang yếu ớt của một giờ đẹp đẽ lớn lao
Chúng không được một giọng nào đón hát
Ôi! tôi biết rằng những bài ca khúc
Đã như hoa thu tan mất dần dà
Như những lá cuối cùng rụng rứt
Dưới trời thu trận gió bứt đưa xa
Tuy nhiên tôi còn cứ hát ca
Tâm hồn tôi ngân nga không cưỡng được
Hãy hỏi cây lim cây táu tại sao mà
Chúng rên rỉ dưới cơn bão ngược
Hỏi tại sao con chim lên tiếng hót
Chào ngày lên hửng phía chân trời?
Hỏi vì sao tiếng vọng trong rừng đáp
Mỗi tiếng động gần, mỗi thoáng run xa?
Trang trong tổng số 17 trang (167 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [5] [6] [7] [8] [9] [10] [11] ... ›Trang sau »Trang cuối