Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 20:56
Tặng Victor Hugo
Thành phố đông nghịt người, thành phố đầy mộng mơ
Mà bóng ma giữa ban ngày níu chân người qua lại
Bí mật chảy khắp nơi như nhựa sống chan hoà
Trong những mạch hẹp của người khổng lồ vĩ đại
Một buổi sáng khi trong phố xá buồn rầu
Những ngôi nhà mà sương mù làm thêm cao nữa
Trông giống như hai bờ một con sông nước dâng cao
Và cảnh trí với tâm hồn diễn viên tương tự
Sương mù vàng bẩn tràn ngập cả không gian
Căng thẳng thần kinh như một chàng hảo hán
Tranh luận với hồn tôi đã mệt mỏi chán chường
Tôi đi trên đường ngoại ô sau tiếng xe bò chuyển vận
Bỗng nhiên xuất hiện một ông lão già
Quần áo rách ố vàng như bầu trời ẩm ướt
Có thể làm động lòng thương của những kẻ lại qua
Nếu đôi mắt lão không có cái nhìn gớm ghê độc ác
Người ta tưởng đôi con ngươi của lão hờn căm
Lão đã tẩm với oán thù uất hận
Mắt lão nhìn làm sương lạnh thêm giá băng
Chòm râu lão như mũi gươm giục giã bội phản
Lão không còng mà người gãy gập đồng hương
Với ống chân lão làm một cái hình vuông góc
Thêm cái gậy của lão là đủ cho ta hình dung
Cái dáng điệu vụng về bước cao bước thấp
Của một con thú quê hay một người Do Thái ba chân
Trong tuyết trong bùn lão bước đi ngập ngụa
Như những chiếc giày rách kia nghiến nát những thân
Người đã chết không dửng dưng mà căm thù vũ trụ
Một lão nữa theo sau như bóng với hình
Râu mặt gậy lưng đủ không gì khác tất
Cùng một địa ngục trở về hai lão bách tuế song sinh
Cùng bước như nhau đến một nơi nào bí mật
Một âm mưu bỉ ổi nào đang nhằm ám hại ta
Một sự tình cờ độc ác nào muốn bắt ta phải nhục
Ta đếm tất cả bảy lần mỗi phút lại hiện ra
Ông lão già ghê rợn nhân lên bảy lượt
Ai đó muốn cười ta cười cái lo ngại của ta
Mà không thấy trong lòng một cảm tình anh em chan chứa
Phải hiểu thêm rằng dù tiều tuỵ xác xơ
Bảy con quái vật ấy có cái vẻ thiêng liêng muôn thuở
Ta có thể nào nhìn lão già thứ tám hiện hình
Mà không chết được chăng? Ôi mỉa mai nghiệp chướng
Bóng hình ghê rợn cha và con của chính mình
Phượng hoàng kinh khủng từ đống tro chết rồi lại sống
Nhưng ta vội quay lưng trốn bầy quỷ bầy ma
Bực dọc vô cùng như một người say rượu
Nhìn một hoa hậu. Ta vội vã trở về nhà
Đóng chặt cửa hãi kinh, mệt nhừ, ốm yếu
Phát sốt hoang mang vì bí mật lạ kỳ
Lý trí ta muốn nắm vững lái con thuyền không được
Giông tố tung hoành ngăn cản con thuyền đi
Theo bàn tay ta lái và hồn ta quay cuồng quay cuồng đảo ngược
Như con thuyền nát trên mặt biển khơi kinh khủng không bờ
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 16:01
Ôi cuối thu, mùa đông, mùa xuân ẩm ướt
Một tiết trời ru ngủ con người! Ta yêu người và ta ca ngợi
Đã trùm lên tim óc của ta
Một tấm vải liệm bốc hơi và nấm mồ mờ ảo
Trên cánh đồng gió lạnh mênh mông
Mà những đêm dài cái chong chóng quay rên rỉ
Hồn ta tốt hơn lúc chuyển mùa ấm áp
Sẽ rộng mở đôi cánh của con quạ
Không có gì êm đềm hơn đối với trái tim đầy những điều bi thảm
Mà từ lâu sương giá phủ đầy
Ôi cái mùa nhợt nhạt, nữ hoàng của thời tiết chúng ta
Mà hình ảnh vô tận của âm u tăm tối
Nếu không phải là một tối không trăng
Đôi ta ru nỗi đau trên chiếc giường tình cờ gặp gỡ
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 15:06
(Bức hoạ của một hoạ sĩ bậc thầy vô danh)
Giữa ngổn ngang những lọ, những chai, những tấm vải mềm
Và những chiếc đi văng khêu gợi
Những tượng đá cẩm thạch, những bức tranh
Những chiếc áo đẫm hương thơm kéo lê trên sàn những nếp lộng lẫy
Trong căn phòng ấm như trong một cái lồng
Không khí độc địa và oan nghiệt
Những bông hoa tàn tạ trong những linh cữu thuỷ tinh
Toát ra hơi thở cuối cùng
Một cái xác không đầu dốc như một dòng sông
Một dòng máu đỏ thắm sóng động mà bức tranh thấm đẫm với khao khát của cánh đồng khô cằn
Như là những hình mờ ảo mà bóng tối sinh ra
Mà mắt chúng ta bị trói chặt vào
Cái đầu lâu với mái tóc đen xì
Và những đồ trang sức quý
Trên cái bàn đêm như một cây mao hương nằm và không nghĩ ngợi
Một ánh mắt mơ hồ và nhợt nhạt như ánh hoàng hôn
Thoát ra từ đôi tròng mắt
Trên giường cái thân hình trần truồng nằm dài
Trong một dáng hoàn toàn buông thả
Cái rạng rỡ bí ẩn và sắc đẹp say đắm mà thiên nhiên đã tặng người
Một chiếc tất hồng có điểm vàng ở chân
Như một kỷ niệm còn đọng lại
Chiếc nịt như là con mắt bí mật nảy lửa phóng ra một tia nhìn lóng lánh kim cương
Cái vẻ kỳ dị của căn phòng cô đơn
Và của cái chân dung lớn uể oải
Với những ánh mắt khêu gợi như dáng điệu kia
Biểu lộ một tình yêu đen tối
Một cái vui tội lỗi và những hoan hỷ kỳ dị
Tràn ngập những chiếc hôn quỷ quái
Mà một đàn thiên thần xấu say sưa
Bơi trong nếp gấp tím màn buông
Nhưng khi ngắm cái vẻ gầy duyên dáng
Đường viền xương xẩu của đôi vai
Chiếc hông hơi nhọn và dáng người yểu điệu
Như một con rắn nổi giận
Người chết ấy còn rất trẻ hồn nàng phẫn nộ
Các giác quan bị chán chường cấu xé
Đã hé mở chăng cho đàn chó săn khát máu
Của những khát khao lưu lạc và tuyệt vọng
Người đàn ông hay hằn thù mà khi em còn sống
Em không thể thoả mãn được với tất cả tình yêu
Đã trút trên da thịt vô tri của em
Cái khao khát vô tận của chàng
Hãy trả lời, ôi cái xác không trong sạch
Và với mái tóc của em, em nhấc mình trên cánh tay nóng bỏng
Hãy nói với ta, cái đầu kinh sợ, hắn đã gắn trên hàm răng lạnh của em
Những cái vĩnh biệt cuối cùng
Xa cái trần gian chế nhạo, xa đám người xấu xa
Xa những ngài thẩm phán tò mò
Hãy yên nghỉ, hãy yên nghỉ người phụ nữ kỳ dị
Trong nấm mồ bí ẩn của em
Chồng em vẫn say mê trong dòng đời khoái lạc
Và hình dáng bất tử của em
Thức bên chàng mỗi khi chàng ngủ
Cũng bằng như em chắc chàng sẽ thuỷ chung
Không đổi thay cho đến chết
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 13:49
Truỵ lạc và Thần chết là hai cô gái đáng yêu
Rải nhiều cái hôn và sinh lực tràn đầy
Mà cái lườn luôn tiết trinh khoác chiếc áo rách
Suốt đời ân ái chưa từng sinh nở
Ôi nhà thơ tang tóc kẻ thù của những gia đình
Sủng ái của địa ngục, nịnh thần chẳng được trả công
Mồ mả và đàng điếm phô ra dưới những giàn hoa
Một chiếc giường mà hối hận chưa bao giờ từng đến
Và tấm áo quan và các phòng khuê như mai mỉa
Dâng hiến cho chúng ta lần lượt hai chị em
Những khoái lạc khủng khiếp và những êm ái ghê sợ
Đến lúc nào người muốn chôn ta, ơi Truỵ lạc với những cánh tay rùng rợn
Ôi Thần chết khi nào người đến, kẻ đối thủ không nhan sắc
Giữa những cây mia thối tha và những cây bách diệp tối đen
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 12:46
Chị Hằng ơi chị Hằng mà cha ông chúng ta say mê thầm kín
Trên đỉnh trời xanh như một lâu đài rực rỡ hào quang
Các vì sao theo chân nhau từng đoàn lấp lánh
Hỡi chị Hằng già, ngọn đèn soi vào đáy ổ đáy hang
Của chúng ta chị có trông thấy chăng trên những tấm giường mê mệt
Những tình nhân ngủ mệt mỏi miệng hở những răng ngà
Nhà thơ vùi đầu trên những trang giấy viết
Và trên đám cỏ khô những cặp rắn độc say sưa
Trong cái áo choàng vàng bước chân đi bí ẩn
Nay có như xưa kia cả sớm lẫn trưa
Đến hôn Ăng-đi-mi-ông sắc đẹp già nua
- Ta thấy mẹ người hỡi đứa con của thế kỷ này nghèo nàn khô cạn
Đứng trước tấm gương ngả cả một mớ tuổi nặng nề
Và khéo léo nâng lên cái bộ ngực đã cho người bú xưa kia
Gửi bởi hongha83 ngày 02/04/2024 07:36
Mùa mưa căm giận toàn thành phố
Nàng trút từ cái bình của nàng xuống giá lạnh âm u từng đợt
Xuống những người dân xanh xao của nghĩa trang bên cạnh
Và cái chết chóc trên các ngoại ô sương mù
Con mèo của ta đi kiếm cái nệm trên sàn gạch
Ngọ nguậy không nguôi cái thân gầy ghẻ lở
Linh hồn nhà thơ già lang thang trong ống máng
Với tiếng nói buồn của một con ma rét run
Con dế rên rỉ và que củi cháy đen
Chiếc đồng hồ treo vụng về hoà điệu
Cứ vậy trò chơi đầy hương vị thối tha
Thừa kế nghiệp oan của mụ già điên loạn
Anh chàng hầu cơ và bà đầm pic
Đang thì thầm ôn lại những mối tình đã lặng câm
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 01/11/2023 10:37
Non cao chót vót chạm trời xanh,
Trong núi lung linh động ẩn hình.
Mây khói ở đi không chủ ý,
Cỏ cây rung động cũng vô tình.
Văn chương thêm lạ, phong sương lắm,
Khí sắc càng nhiều, thay đổi nhanh.
Tuyệt đỉnh tinh hoa phong cảnh ấy,
Gió trời hô hấp ngọn chênh vênh.
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 03/12/2020 16:53
Quỷ thần gây dựng núi muôn trùng,
Nhà rỗng song cao giữa khoảng không.
Cõi tục công danh đều huyễn ảo,
Bầu tiên ngày tháng thoả thung dung.
Hoa Dương rồng hoá châu rơi rớt,
Bích Lạc dòng xuôi ngọc lạnh lùng.
Cưỡi gió ta mong lên đỉnh núi,
Nhìn mây cao vút nước mênh mông.
Gửi bởi hongha83 ngày 19/04/2020 16:10
Cỏ nội đầm đìa giọt máu sa
Đau thương cung khuyết khóc đồng đà
Quân thiên giấc tỉnh đâu tìm thấy
Dịch thuỷ ca xong gọi khó mà
Xa nước phong quang dầu sáng láng
Đề cầu tên họ muốn tiêu ma
Quan sơn ruổi ngựa lòng còn mạnh
Say dựa bên đèn vẫn nắm qua (đòng)
Gửi bởi hongha83 ngày 19/04/2020 09:14
Nước sông Hồng tháng sáu
Không gió cũng ngút trời
Nghìn núi mưa dồn dập
Muôn nhà khói tả tơi
Đồng rộng cá múa nhảy
Rừng bằng chim nghỉ ngơi
Sông trong ta những muốn
Đối cảnh xiết bùi ngùi
Trang trong tổng số 14 trang (138 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ ... [2] [3] [4] [5] [6] [7] [8] ... ›Trang sau »Trang cuối