Trang trong tổng số 7 trang (65 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Kỷ niệm về mặt trời trong tim dần tắt...” (Anna Akhmatova): Bản dịch của Đỗ Hà

Nắng trong tim nhạt phai
Cỏ vàng thêm sắc úa
Gió mang bông tuyết bay
Khẽ khàng bên khung cửa.

Kênh hẹp nước ngừng trôi
Lạnh lùng và ngưng đọng
Chốn này mãi thế thôi
Chẳng bao giờ gợn sóng.

Liễu in hình bụi cây
Xoè nan quạt thưa thớt
Có lẽ duyên phận này
Không thành... là tốt nhất.

Ký ức nắng phai tàn
Là gì? Đêm tối mịt?
Đông về ngập không gian
Chỉ sau đêm nay hết.


Ảnh đại diện

“Kỷ niệm về mặt trời trong tim dần tắt...” (Anna Akhmatova): Bản dịch của Đỗ Hà

Ký ức mặt trời trong tim phai nhạt,
Cỏ úa vàng hơn, sắc lá tàn.
Gió cuốn tuyết đầu mùa bay lất phất
Khẽ khàng thôi... vừa chớm không gian.

Nước kênh hẹp đã thôi không chảy nữa,
Giá buốt ngưng đọng, lạnh mặt hồ,
Nơi đây vĩnh viễn không gì lay chuyển.
- Ồ, chẳng bao giờ! Mãi hư vô!

Liễu in nền trời xoè như bụi rậm
Chiếc quạt thưa nan, gió lọt rèm.
Có lẽ tốt hơn... rằng em đã chẳng
Thành vợ của anh, giữ phận em.

Ký ức mặt trời trong tim lịm tắt.
Gì thế này? Bóng tối bủa vây?
Có thể lắm! Chỉ qua đêm nay nữa
Mùa đông sang... băng giá lấp đầy.


Ảnh đại diện

Cho Jeanne (Vera Inber): Bản dịch của Đỗ Hà

Đời trôi nhanh! Con gái tôi bé bỏng
Đã lớn rồi, hai bím tóc thật xinh.
Mẹ cùng con chơi búp bê, hú bắt,
Rồi mỗi khi chiều tối ghé gia đình,

Tôi lại kể chuyện đàn dê thơ dại
Đã không vâng lời mẹ dặn đâu nha.
Chiều thật êm. Trên đống rơm nát lại,
Đôi chuồn chuồn bay lượn là đà.

Phải ngủ thôi. Đêm đã về khuya khoắt.
Cắn vỡ đôi hạt dẻ cuối cùng ăn,
Tôi hỏi bé: “Nói thật lòng, nghiêm túc,
Con yêu ai nhất thế gian chăng?”

Nắm chiếc nơ trông y như quả ớt,
Bé mân mê, tay xoắn lại rụt rè.
Tôi nín thở, tim đập nhanh từng đợt,
Chờ môi con thốt tiếng: “Mẹ” tôi nghe.


Ảnh đại diện

“Ồ không, em có yêu anh đâu...” (Anna Akhmatova): Bản dịch của Đỗ Hà

Ồ không, chẳng phải em yêu anh,
Dẫu lửa ngọt ngào từng thiêu đốt,
Cớ sao lại có quyền uy lạ,
Trong cái tên anh - nỗi u sầu.

Anh quỳ gối xuống ngay trước mặt,
Như thể chờ mong một triều thiên,
Và bóng tử thần vương nét khuất
Lên gương mặt trẻ phút bình yên.

Anh đi. Chẳng phải tìm chiến thắng,
Mà đón tử sinh. Đêm vực sâu!
Thiên thần hỡi, xin đừng vướng bận
Nỗi niềm em, sầu thảm nhường bao.

Nhưng nếu nắng thiên đường trắng xoá
Soi sáng lối mòn giữa rừng cây,
Nếu cánh chim đồng tung bay vả
Vụt lên từ lúa sắc gai đầy,

Em biết: là anh, người đã khuất,
Muốn nhắn cùng em chuyện thuở nào,
Lại thấy đồi hoang cày nát đất
Bên dòng Dniester máu tuôn trào.

Sẽ quên ngày vinh quang, tình ái,
Sẽ quên đi tuổi trẻ của mình,
Hồn u tối, đường đời tê tái,
Nhưng bóng hình anh, nghĩa hy sinh
Em giữ vẹn nguyên chờ rũ thác.


Ảnh đại diện

“Hoàng hôn... Tựa như những cận vệ hoa hồng...” (Boris Pasternak): Bản dịch của Đỗ Hà

Hoàng hôn... Tựa như những cận vệ hoa hồng,
Mang trên vai ngọn giáo cùng khăn choàng.
Hay hoàng hôn là người hát rong lồng,
Vai cúi gằm vào cây đàn hạc buồn mang.

Hoàng hôn, cận vệ của hoa hồng kia,
Lặp lối mòn họ đi qua vạn nẻo,
Và, chậm một chút, ngó nghiêng sườn chia
Theo bóng áo choàng hiệp sĩ bay nhào.

Hai ngựa song hành luân phiên bước đi,
Một con chìm vào đêm tối cuồng say.
Cả hai con đó. Sẽ được tụ ghì
Trong tấm lụa mờ của Đêm tối nay.

Cả hai con đó. Giẫm nát ngải đắng
Ánh móng ngựa màu đồng loé lên.
Sâu hơn vào sương. Ngải đắng dập tắt
Hơi thở tim còn đập dưới da mền.


Ảnh đại diện

“Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng...” (Osip Mandelstam): Bản dịch của Đỗ Hà

Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Kệ lúa đồng cứ chín rục, chẳng mang!
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Ta chờ khách sang!

Cứ mặc cho lúa rục đi vì quá lứa!
Họ sẽ về trên đồng ruộng úa vàng,
Hỡi những kẻ can trường và trung trực,
Đầu sẽ lìa thân!

Họ sẽ đến, đạp tan đồng lúa chín,
Họ quật mồ, xới tung chốn thâm u,
Rồi cái miệng nhơ nhuốc kia tháo khoán,
Bởi men máu say!

Họ xộc vào những mái nhà ám khói,
Sẽ châm mồi - say khướt, hoá thú hoang...
Chẳng xá gì mái đầu già bạc trắng,
Hay tiếng trẻ than!

Giữa rừng sâu, u sầu và hoang vắng,
Ta bỏ mặc lúa trên đồng chưa gặt.
Ta chờ khách - khách không mời chẳng dặn,
Chính con chúng ta!


Ảnh đại diện

“Đang dần tắt hoàng hôn...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đỗ Hà

Cánh đỏ hoàng hôn dần dần vụt tắt,
Hàng giậu thưa thiêm thiếp ngủ trong sương.
Đừng buồn nhé, mái nhà tranh vôi trắng,
Rằng đôi ta lại đơn độc, vô thường.

Trăng đánh bóng trên mái rơm vàng úa,
Cặp sừng cong viền sắc biếc trời đêm.
Tôi chẳng bước theo em, không tiễn nữa,
Khuất xa rồi sau đống rạ lặng im.

Tôi vẫn biết thời gian xoa dịu hết,
Nỗi đau này rồi cũng sẽ qua mau.
Bờ môi thắm, linh hồn trinh bạch ấy,
Em giữ gìn... để trao tặng người sau.

Kẻ van xin niềm vui đâu mạnh mẽ,
Chỉ kiêu hùng mới đứng vững giữa đời.
Kẻ kia sẽ vò nhàu rồi vứt bỏ,
Như gông cùm mục nát rữa, em ơi.

Tôi đợi chờ chẳng phải vì sầu thảm,
Mặc ngoài kia bão tuyết rít điên cuồng.
Rồi có lúc em về thăm bến cũ,
Ủ cho con được ấm giữa đêm trường.

Em cởi áo, khăn choàng buông lơi lỏng,
Ghé bên tôi, ngồi cạnh ánh lửa hồng.
Rồi khẽ bảo, dịu dàng và êm ái:
“Đứa trẻ này... trông giống hệt như anh.”


Ảnh đại diện

“Đám mây thêu ren trong rừng cây...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đỗ Hà

Mây đan vòm lá dệt màn ren,
Sương toả mùi hương quyện khói lên.
Lầy lội đường đi từ ga vắng,
Xa rồi đồng ruộng, chốn thân quen.

Rừng già chết lặng, chẳng than van,
Bóng tối sau thông tựa chiếc khăn.
Một nỗi sầu thương đang gặm nhấm...
Quê nghèo sao chẳng thấy hân hoan?

Vân sam rũ bóng dáng đìu hiu,
Xà ích ngân nga giọng tiêu điều:
“Ta chết thân tàn trên giường ngục,
Chôn vùi qua quýt, mộ hoang liêu.”


Ảnh đại diện

Gặp gỡ (Marina Svetaeva): Bản dịch của Đỗ Hà

Khói chiều buông phủ khắp đô thành,
Những toa tàu lặng lẽ lướt nhanh,
Chợt thoáng hiện, trong ngần hơn cánh mỏng,
Gương mặt trẻ thơ, nét mong manh.

Mi mắt rợp buồn. Tóc tựa vương miện...
Tôi nén tiếng kêu chực vỡ oà:
Bỗng hiểu phút giây này hiển hiện,
Rằng tiếng than ta lay tỉnh hồn ma.

Cô gái ấy bên song cửa tối,
- Bóng thiên đường giữa chốn ga ồn -
Tôi đã gặp bao lần trong mộng,
Nơi thung lũng sâu thẳm tâm hồn.

Nhưng cớ sao người vương sầu não?
Bóng hình trong suốt kiếm tìm chi?
Hay chăng dẫu ở trên trời thẳm,
Hạnh phúc... cũng không tồn tại gì?


Ảnh đại diện

Đêm (Vladimir Maiakovsky): Bản dịch của Đỗ Hà

Đỏ với trắng bị vò nhàu, ném vứt,
Vào nền xanh tung vãi những đồng vàng,
Những ô cửa chìa bàn tay đen đúa
Nhận lá bài vàng rực lửa chia sang.

Phố, quảng trường chẳng thấy gì lạ lẫm
Thấy toà nhà khoác áo tía xanh lam.
Đèn đường soi – tựa vết thương màu vàng,
Đeo xích chân người chạy như đính ước.

Đám đông ấy – con mèo khoang lanh lẹ –
Uốn mình trôi, mê mải những khung gian;
Ai cũng muốn giật về mình một chút
Khối tiếng cười đúc lại, to và vang.

Tôi cảm thấy vuốt váy xiêm mời gọi,
Ném nụ cười chen giữa mắt người ta;
Gõ tấm thiếc, gã hầu cười ngặt nghẽo,
Trên trán bừng lên sặc sỡ cánh chim già.


Trang trong tổng số 7 trang (65 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] [7] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: