Trang trong tổng số 6 trang (58 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối

Ảnh đại diện

“Đám mây thêu ren trong rừng cây...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đỗ Hà

Mây đan vòm lá dệt màn ren,
Sương toả mùi hương quyện khói lên.
Lầy lội đường đi từ ga vắng,
Xa rồi đồng ruộng, chốn thân quen.

Rừng già chết lặng, chẳng than van,
Bóng tối sau thông tựa chiếc khăn.
Một nỗi sầu thương đang gặm nhấm...
Quê nghèo sao chẳng thấy hân hoan?

Vân sam rũ bóng dáng đìu hiu,
Xà ích ngân nga giọng tiêu điều:
“Ta chết thân tàn trên giường ngục,
Chôn vùi qua quýt, mộ hoang liêu.”


Ảnh đại diện

Gặp gỡ (Marina Svetaeva): Bản dịch của Đỗ Hà

Khói chiều buông phủ khắp đô thành,
Những toa tàu lặng lẽ lướt nhanh,
Chợt thoáng hiện, trong ngần hơn cánh mỏng,
Gương mặt trẻ thơ, nét mong manh.

Mi mắt rợp buồn. Tóc tựa vương miện...
Tôi nén tiếng kêu chực vỡ oà:
Bỗng hiểu phút giây này hiển hiện,
Rằng tiếng than ta lay tỉnh hồn ma.

Cô gái ấy bên song cửa tối,
- Bóng thiên đường giữa chốn ga ồn -
Tôi đã gặp bao lần trong mộng,
Nơi thung lũng sâu thẳm tâm hồn.

Nhưng cớ sao người vương sầu não?
Bóng hình trong suốt kiếm tìm chi?
Hay chăng dẫu ở trên trời thẳm,
Hạnh phúc... cũng không tồn tại gì?


Ảnh đại diện

Đêm (Vladimir Maiakovsky): Bản dịch của Đỗ Hà

Đỏ với trắng bị vò nhàu, ném vứt,
Vào nền xanh tung vãi những đồng vàng,
Những ô cửa chìa bàn tay đen đúa
Nhận lá bài vàng rực lửa chia sang.

Phố, quảng trường chẳng thấy gì lạ lẫm
Thấy toà nhà khoác áo tía xanh lam.
Đèn đường soi – tựa vết thương màu vàng,
Đeo xích chân người chạy như đính ước.

Đám đông ấy – con mèo khoang lanh lẹ –
Uốn mình trôi, mê mải những khung gian;
Ai cũng muốn giật về mình một chút
Khối tiếng cười đúc lại, to và vang.

Tôi cảm thấy vuốt váy xiêm mời gọi,
Ném nụ cười chen giữa mắt người ta;
Gõ tấm thiếc, gã hầu cười ngặt nghẽo,
Trên trán bừng lên sặc sỡ cánh chim già.


Ảnh đại diện

Chuột túi (Samuel Marshak): Bản dịch của Đỗ Hà

Chuột túi đuôi nó rất dài
Rủ em đi dạo ra ngoài vui chơi
Mà em vẫn cứ ngồi lười
Trong túi bụng mẹ, chẳng rời đi đâu.


Ảnh đại diện

Chú lật đật Vanka (Samuel Marshak): Bản dịch của Đỗ Hà

Bê con, gà nhỏ ngủ rồi,
Sáo vui trong tổ êm lời lặng thinh.
Chỉ riêng một cậu bé xinh,
Tên Vanka ấy, tính tình không mơ.
Biệt danh “Lật Đật” bất ngờ,
Chẳng bao giờ ngủ, cứ trơ mắt nhìn.

Mấy cô bảo mẫu phát phiền,
Dỗ Vanka ngủ, nằm yên trên giường.
Nhưng Vanka cứ ương ương,
Vừa nằm bật dậy, chẳng nhường một ai.

Đắp chăn bông ấm, rộng dài,
Cậu liền hất vội ra ngoài thật xa.
Lại như cũ, đứng giữa nhà,
Đứng trên giường suốt canh ba canh tàn.

Bác sĩ khám bệnh phàn nàn:
“Cháu ơi bác bảo nguyên căn thế này,
Sở dĩ cháu chẳng nằm ngay,
Bởi đầu cháu nhẹ, cứ bay lên trời!”


Ảnh đại diện

Chàng mục tử mộng mơ (Georgiy Ivanov): Bản dịch của Đỗ Hà

Da hổ ấm êm quàng thân thể,
Sao trời âu yếm rọi trên cao.
Dặt dìu ta dạo cung đàn mộng,
Chăn dắt đàn cừu, dạ xuyến xao.

Khi bóng Nguyệt Nga mờ sắc trắng,
Sớm mai u tịch, bóng chưa tan.
Bàn tay mộng ảo ta lần gỡ,
Ký ức cuộn tròn, chuyện dở dang.

Ta bước lần theo lối nhỏ xinh,
Ra sông lau sậy khẽ rung rinh.
Đắm say điệu nhạc êm ngào ngọt,
Ta kết vòng hoa đượm khối tình.

Chợp mắt thấy bừng tia lửa đỏ,
Rạng đông vụt tắt phía chân trời.
Hồ ao rợp bóng hàng cây đó,
Trăng rớt vào gương hạt ngọc rơi.

Và đôi môi ai trinh nguyên quá,
Xao xuyến lòng ta, ngọt hơn hoa.
Tóc ai vương phấn hương đài các,
Chạm nhẹ tóc ta, mộng xoá nhoà.

Tỉnh giấc - đẫm sương tấm da hổ,
Sậy rung, bò rống, nắng lên rồi...
Lại dạo khúc ca sầu vạn cổ,
Dâng người, người hỡi, ánh sao tôi!


Ảnh đại diện

“Mùa đông ca — vang vọng...” (Sergei Yesenin): Bản dịch của Đỗ Hà

Mùa đông ca — vang vọng,
Ru cánh rừng xù xì
Thông reo ngàn tiếng chuông.
Mây trôi mang sầu muộn
Về xứ nào xa luôn
Bạc trắng cả không trung.

Ngoài sân, cơn bão tuyết
Như tấm lụa trải ra,
Nhưng lạnh buốt thấu da.
Bầy sẻ con tinh nghịch,
Như trẻ mồ côi, rúc
Nép mình bên cửa nhà.

Lũ chim non cóng buốt,
Đói lả và mệt nhoài,
Xích vào nhau chặt mãi.
Bão gầm lên điên cuồng
Đập cửa lá sách buông,
Giận dữ ngày một hơn.

Và chim non thiếp ngủ
Dưới tuyết xoáy tơi bời
Bên cửa sổ buốt ơi.
Mơ thấy nàng Xuân đẹp,
Rạng rỡ nắng mỉm cười,
Xinh đẹp nhất trên đời.


Ảnh đại diện

“Cầu vồng không nói cho tôi...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Đỗ Hà

Cầu vồng chẳng bảo tôi rằng
Gió giật bão tan rồi –
Nhưng nàng (cầu vồng) còn thuyết phục
Hơn cả Triết lý.

Hoa tôi ngoảnh mặt Diễn đàn –
Lại hùng hồn tuyên bố
Điều Cato chẳng chứng minh
Nếu chim chưa hiện hữu!


Ảnh đại diện

“Bạn tôi chắc hẳn là chim...” (Emily Dickinson): Bản dịch của Đỗ Hà

Bạn tôi chắc hẳn là chim –
Vì bay cao vút!
Bạn tôi hẳn kiếp người phàm,
Vì rồi cũng rũ!
Có ngạnh nhọn, hệt loài ong.
Ôi, người bạn lạ,
Sao khiến ta đắn đo lòng!


Ảnh đại diện

Tinh thần thơ ca (Henry Wadsworth Longfellow): Bản dịch của Đỗ Hà

Trong rừng đây, có một tinh thần tĩnh lặng,
Nương náu nơi gió nam thoảng nhẹ đưa;
Dưới táo gai trắng, đồng hoa dại nở,
Lá cành cao, hôn không khí, xoè che.

Tiếng nói nào tha thiết, dịu dàng thay,
Khẽ lọt vào tai ý nghĩ tinh vi,
Khi sao mai hối hả vén màn mây,
Lướt qua đồi xám, choàng khăn vàng rực;
Hay lúc chiều, áo tu, dép tối, lặng thinh,
Mặc tang phục, từ cổng tây rời bước!
Tinh thần kia dạo bước khắp thung xanh,
Nơi suối bạc từ nguồn tuôn thác trắng;
Róc rách khe khẽ giữa rừng sâu vắng,
Qua đá rêu trôi xuống, tiếng cười vang.

Trên đồi cao vĩnh cửu, bước chân nàng,
Thường xuyên đi, khi bao bọc thân mình
Trong bóng tối thêu dệt của bão giông,
Cùng gió mạnh nghiêm khắc reo gào thét.
Và nơi đây, giữa rừng sâu tĩnh mịch,
Sự hiện diện nàng nâng ý bạn lên,
Như cây xanh ngọn vươn tới ánh đèn,
Ánh dương rạng, không khí trong lành, sáng.

Bởi thế, thi nhân tài hoa yêu mến
Bóng mát im lìm, tĩnh mịch thanh cao.
Với họ, có tiếng nói đầy hùng tráng
Trong lộng lẫy rừng sâu, nắng vàng sao,
Hoa, lá, dòng sông lặng lẽ tuôn trào,
Trời xanh thẳm, mây bạc, gió hiền hoà,
Đồi nhấp nhô, nơi nắng nghiêng xế chiều,
In bóng dài trên sườn dốc rừng kia,
Lùm cây xanh, qua mái rách, trời nhìn,
Núi, vách đá, thung lũng ngập nắng vàng,
Hồ nước xa, suối nguồn, cây đại thụ,
Bằng âm tiết lười biếng, trải lan
Những huyền thoại thơ xưa cùng với gió.

Và đây là tinh thần ngọt ngào đó,
Lấp đầy thế giới; những ngày dại khờ,
Trí tưởng tượng tôi thường hay hiện rõ,
Như hình ảnh rực rỡ của Ánh Thơ,
Của vẻ đẹp và ánh sáng thiên nhiên,
Của những hình hài thánh thiện trong mơ,
Và sắc dịu nhuộm cánh chim trời biếc,
Hay ráng hồng khi nắng cuối ngày vơi.

Trong mắt nàng, trời tháng Tư đổi sắc,
Lại khoác màu xanh biếc của tháng Năm;
Môi nàng tươi, đoá hồng nhung đỏ thắm.
Tóc nàng như tơ lá hạ mượt mà,
Hoàng hôn buông, chuyển sắc nâu dịu dàng,
Má nàng ửng sắc thu trời lộng lẫy,
Vẻ đẹp kia luôn biến hoá không ngơi.
Hơi thở nàng giống gió Xuân tinh khôi,
Thơm hương hoa buổi sáng còn đọng sương,
Thật hân hoan khi hơi thở bao quanh,
Và giọng bạc là nhạc chim mùa hạ,
Trong đêm khuya tĩnh lặng, du dương ngân.


Trang trong tổng số 6 trang (58 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2] [3] [4] [5] [6] ›Trang sau »Trang cuối




Tìm bài trả lời thơ:

Kết quả tìm được thoả mãn đồng thời tất cả các tiêu chí bạn chọn.
Bạn có thể tìm bằng Google với giao diện đơn giản hơn.

Tiêu đề bài trả lời:

Nội dung:

Thể loại:

Người gửi:

Tiêu đề bài thơ:

Tác giả bài thơ: