Tặng Nhất Linh

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ...
Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
Đã vắng người sang những chuyến đò...

Mây vẩn từng không, chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.


Trong Lời đưa duyên giới thiệu tập Thơ thơ, tác giả viết: “Đây là lòng tôi đương thời sôi nổi, đây là hồn tôi vừa lúc vang ngân và đây là tuổi xuân của tôi, và đây là sự sống của tôi nữa (...). Tập thơ bắt đầu của tôi đây, bạn chớ bắt chước những người khôn ngoan, họ không biết quý phần ngon nhất của đời: tình yêu và tuổi trẻ (...). Tôi gửi hồn tôi cho những người trẻ tuổi và nhất là trẻ lòng!”

Bài thơ này từng được sử dụng trong chương trình SGK Văn học 11 giai đoạn 1990-2006, nhưng đã được lược bỏ trong SGK Ngữ văn 11 từ 2007.

Nguồn:
1. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]

Ảnh đại diện

Hi!

Mình đồng ý quan điểm này của bạn

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Thu tử biệt

Thu tử biệt

Vũ hoàn u uẩn rũ cờ tang
Tinh tú long lanh đỏ lệ hàng
Cát gió trung đông cuồng bão quỷ
Lưỡng hà cô phụ xác hương tan

Đã bao đầu trẻ rớt bên cành
Sa mạc vàng ươm đón máu xanh
Nấc cuối tim trào bên ngực mẹ
Hết rồi sự sống chút mong manh

Cổ kim nhân loại có hèn ngơ
Lá rụng lương tri bụi phủ mờ
Ai giật dây chuông hồi báo tử
Triệu thai nhi trễ chẳng sang đò

Bão sa mạc cuốn đuổi thu đi
Tay máu tay đao đã cạn ly
Bé mắt chưa tròn nào hiểu lẽ
Đạo nhân từ ái sống cần gì

Thu xưa ru giấc ngủ nằm nôi
Xuân Diệu thi nhân ông khuất rồi
Đóm lửa ăn tàn thu bức tử
Nhớ xin thượng đế, mở lòng tôi


Dã tràng Cát xin cảm tác với nhà thơ Xuân Diệu qua thi phẩm "Đây muà thu tới" của ông,
Xin ông lượng thứ cho những điều bất tất của hậu nhân.
Dã Tràng Cát
11.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Sa mạc thu

Sa Mạc Thu
Sa mạc lối hoang ngập bụi tang
Mắt hồn ai nở nấm mồ hàng
Sao còn thu đó, còn thu đó
Để lưỡi xương gai cắt mộng vàng!


Mà Lưỡng Hà* kia tưởng nẩy cành
Ngàn năm nho chín rộ dàn xanh
Lưỡi Liềm Trăng** tỏ no ấm đã
Đao phủ tàn diệt chút mong manh.


Thế hệ sương mai lạc ngác ngơ
Nhân loại sông tương đáy cạn mờ
Gió mây gọi nắng xuôi dòng cội
Ủ ấm yêu thương giữa vạn đò.


Ôi hỡi bạn tình cất lời đi
Sống động ngàn năm Bữa Tiệc Ly***
Sinh sôi nhân loại nơi Thiên Chúa
Ngước mắt trông lên, muốn điều gì!

Dã Tràng Cát
GX Mông Triệu, Sài Gòn 16/9/2015
Cảm tác theo thi phẩm “Đây mùa thu tới” của nhà thơ Xuân Diệu. Việt Nam


Chú thích theo https://vi.wikipedia.org/wiki
[*]Lưỡng Hà hay Mesopotamia, trong tiếng Hy Lạp cổ đại: "[đất] giữa các con sông"; là tên gọi của một vùng địa lý và của một nền văn minh ở nơi gồm lãnh thổ Iraq, đông Syria, đông nam Thổ Nhĩ Kỳ, và tây nam Iran hiện đại….Vùng địa lý được cung cấp nước từ hai con sông đó thường được gọi là "Cái nôi của Văn minh", bởi chính tại đây những xã hội tri thức đầu tiên đã phát triển từ cuối thiên niên kỷ thứ 4 trước Công Nguyên.

[**] Trăng lưỡi liềm Màu mỡ (tiếng Anh: Fertile Crescent) là vùng đất lịch sử tại Trung Đông kết hợp chặt chẽ với Ai Cậpcổ, Levant và Lưỡng Hà. Tên gọi Trăng lưỡi liềm Màu mỡ do nhà khảo cổ James Henry Breasted ở trường Đại học Chicago đặt ra.

[***] Theo các sách phúc âm đồng quan, Chúa Giê-su dùng bữa cùng các môn đồ, gọi là Tiệc Ly, rồi đến Vườn Gethsemane để cầu nguyện. Trong bữa tiệc ly, Chúa Giê-su bẻ bánh, dâng lời tạ ơn, đưa bánh cho các môn đồ mà nói rằng "Nầy là thân thể ta"; Rồi lấy chén, tạ ơn, đưa cho các môn đồ mà nói rằng "Hết thảy hãy uống đi; vì này là huyết ta, huyết của sự giao ước đã đổ ra cho nhiều người được tha tội". Sau cùng, ngài căn dặn môn đồ: "Hãy làm điều này để nhớ đến ta".

Dã Tràng Cát
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời

Trang trong tổng số 2 trang (13 bài trả lời)
Trang đầu« Trang trước‹ [1] [2]