Cửa nhà tù được khoá bằng xích sắt
Ô cửa con, song sắt cắm đầy
Biết bao năm tháng đã qua đây
Đã qua hết những ngày đẹp nhất

Hãy kiên trì hàm răng nghiến chặt
Vượt lên bao yếu ớt giữa nhà lao
Hỡi đồng chí cùng với tôi trong ngục
Trong đêm dài không ngủ được vì sao?

Vì sao những ngón tay anh nắm chặt
Không đập tung song sắt kia đi?
Ngoài song kia cuộc đời đang chiến đấu
Sao anh không chiến đấu trong ni?

Ngoài song kia cuộc đời đang kêu gọi
Hãy đứng lên phấn đấu liều thân
Hãy nghe tiếng súng nổ vang rền
Nghe Cách mạng bước chân đi vững chắc

Hãy kiên trì đồng chí ơi trong ngục
Đem hết niềm tin, nghị lực, tinh thần
Cạnh bên anh cả nước còn đang chiến đấu
Có Đảng và quần chúng công nhân

Kho tư sản dù chất nhiều khí giới
Dù có nhiều máy móc, hơi than
Đường của chúng nhất định rồi đi tới
Là con đường lịch sử tiêu tan

Xuân đã đến, Xuân nhuộm trong máu thắm
Đem ngực ta, ta bắc nên cầu
Cửa nhà tù được khoá bằng xích sắt
Đem sức ta, ta đập nát đi mau!


Nguồn: Thơ Brôniepxki, NXB Văn học, 1984
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)