Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Vũ Hoàng Chương » Đời vắng em rồi say với ai (1971) » Tuổi học trò
Xuân đằm trong mơ... một buổi chiều
Bên em anh thấy sóng lòng xiêu
Mê man giải hết tình u ẩn
Trong lúc điên rồ anh quá yêu.
Vì anh vẫn ước: Chẳng bao giờ
Em hiểu tình ta, nhắc chuyện xưa.
Anh sợ đời anh đầy lệ tủi
Không làm vui được em ngây thơ.
Nhưng anh tha thiết, có ngờ đâu
Một khắc tan hoang ý buổi đầu
Anh đã đem dâng tình thứ nhất
Đáy lòng chôn chặt tự bao lâu.
Em cười... chế riễu: “Anh thường bảo
Ưa kiếp giang hồ sống lẻ loi;
Sao anh nghĩ đến tình duyên sớm,
Gạn hỏi chiều nay chuyện lứa đôi?”
Cười cợt nhưng lòng bao cảm động
Ngập ngừng trên lá lệ long lanh.
Thổn thức, tim em thầm mách lẻo
Rằng em giây phút đã yêu anh.
Hỡi ơi một phút giây huyền ảo
Đủ dẹp lòng anh sóng gió yên!
Anh sẽ trầm luân ngàn kiếp nhớ,
Cho dẫu ngày mai em lãng quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.