Mặt trời gác núi
Bóng tối lan dần
Anh Đóm chuyên cần
Lên đèn đi gác...

Theo làn gió mát
Anh đi rất êm
Đi suốt một đêm
Lo cho người ngủ

Bờ tre rèm rủ
Yên giấc Cò Con
Một đàn chim non
Trong cây ngủ ngáy
Ao không động đậy
Lau lách ngủ yên
Một chú Chim Khuyên
Nằm mê ú ớ
Tiếng chị Cò Bợ:
- “Ru hỡi ru hời!
Hỡi bé tôi ơi
Ngủ cho ngon giấc!
Chém cha lũ giặc
Phá giấc trẻ thơ!
Giết Tằm nhả tơ
Giết Ong làm mật!”

Ngoài sông thím Vạc
Lặng lẽ mò tôm
Bên cạnh sao Hôm
Long lanh đáy nước
Từng bước, từng buớc
Vung ngọn đèn lồng
Anh Đóm quay vòng
Như sao bừng nở
Như sao rực rỡ
Rụng ở vườn cam
Rụng dọc bờ xoan
Vườn cau, vườn chuối

Gà đâu túi bụi
Gáy sáng đằng đông
Tắt ngọn đèn lồng
Đóm lui về nghỉ


Nguồn:
1. Anh đom đóm, NXB Kim Đồng, 1970
2. Tuyển tập Võ Quảng, NXB Văn học, 1998

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Một khái niệm về thơ

Thơ là...

Thơ từ tim óc chắt ra
Tạo thành điểm tựa cho ta dựa vào
Khi cay đắng, lúc ngọt ngào
Thơ là người bạn tâm giao của mình
                   T T T

Trên đời này, chuyện gì cũng có thể xẩy ra-Thái Thanh Tâm
44.25
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Thi Viện

Thụ Thi

Sớm vào Thi Viện cầu thơ hay
Tối đến thưởng thi sống qua ngày
Hảo mộng lung lay cùng kẻ sĩ
Nuôi dưỡng hồn tôi, dạ ngất ngây

Sống mê sảng, Tâm bất an.
15.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời