Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chiếc gương treo chi cao lạ
Muốn soi bắc ghế trèo lên
Bạn giữ cho tôi khỏi ngã
Gập ghềnh chân ghế chênh vênh

Mặt ghế vẫn còn rộng chán
Nghiêng đầu, tôi gọi bạn lên
Nào ngờ gương chưa in bóng
Bạn và tôi cùng ngã kềnh

Một thời đã từng thế đấy
Hai đứa chịu chung cái đau
Mà lớn lên nhiều ngần ngại
Như không thấu hiểu lòng nhau.

Định luật nào sinh ra vậy?
Lạnh lùng mỗi đứa riêng mang;
Bây giờ xa rồi mới thấy
Mọi điều đã cháy thành than.

Ảo ảnh muôn đời trong suốt
Đẹp như ta ngỡ trong gương
Cái còn lại sau đám cháy
Là than
hay kim cương?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]