Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Ta lại ngồi với những câu thơ
Sau bao ngày dụi dọ bon chen, sượng sùng xấp ngửa
Ôi nếu được cô đơn đến tận cùng như Lửa
Dẫu phải đốt thành tro, than củi đã nuôi mình!

Vậy là chỉ còn Lửa và Thơ ngồi được với Ta chăng?
Ta và Thơ là đồng nghĩa với Lửa?
Không phải thế dẫu ngàn lần mong thế
Ta và Thơ xin nuôi Lửa không cùng!

Và như thế sẽ có ngày Ta và Thơ biến thành tro bụi?
Có sao đâu khi Lửa thắp lên rồi!
Có sao đâu khi người cần giữ Lửa
Ngọn Lửa thật nồng nàn không phải lửa ma trơi!


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]