Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Ninh Hồ » Thấp thoáng trăm năm (1996) » Ngày ấy
Đăng bởi hongha83 vào 01/05/2025 08:37
Có những giấc mơ
Tôi mơ thấy mình được sống với người mà mình tin là thương yêu nhất
Tôi sung sướng, hét lên vì sung sướng
Xin mơ này đừng là giấc mơ!
Có những giấc mơ
Tôi mơ thấy mình sắp chết
Tôi hoảng hốt, hét lên vì hoảng hốt
Xin mơ này hãy là giấc mơ!
Ôi những giấc mơ
Đáng sợ hơn vạn lần mọi tài năng bịa đặt
Và
Đến cả những thiên tài bịa đặt vĩ đại nhất
Cũng không thể như mơ
Lừa được cả chính mình!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.