Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 09:00
trăng quê mình đã thay đổi phải không em
để con nước mình ên biếng ròng biếng lớn
ngày mẹ đi ra đồng sau hun hút
con chim sẻ khờ
bươi nát
ổ rơm khô
chúng mình lớn theo câu đò đưa gãy nhịp
chiếc cầu tre cũng bỏ xóm đi hoang
từng dòng người di cư
di cư giữa lòng sông tháng hạn
quê biết mình nghèo
trốn sau nhánh trăng tàn
chúng con: bọn bỏ quê
mót trăng trên đại lộ
đội lên đầu
rồi đấm ngực mình
trăng quê mình mắc cạn ở sau lưng
có bụi lục bình trôi vào áo mẹ tôi rồi bật khóc
chiếc áo màu nâu lặng câm như tràng hạt
bay ra đồng rồi củi lửa lưng trời
chúng con: bọn bỏ quê
quê trôi trên đầu
quê bạc theo tóc
trong đau đớn kiệt cùng
trăng gọi mẹ bằng một tiếng chuông hoang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.