Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 09:04
có những bài thơ viết rồi lại xoá
như vết thương
sứ mệnh của nó là làm đau người khác
tận cùng lòng người là gì
mỗi khi tôi làm thơ là chạy nhảy, ca hát, đập phá và lại ca hát trong lòng
trăng kia cũng vậy
dù ngàn năm tự soi bóng mình cũng không thấu sự cô đơn
vậy tận sâu trong bài thơ là gì
ôi cái tay nắm cửa đáng thương
số phận là để mở ra những vùng trời
nhưng hắn không thể mở được chính mình
mãi mãi
có những bài thơ tôi viết
chỉ để xoá
và bài này cũng vậy...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.