Trời đất sinh ta rượu với thơ
Không thơ không rượu sống như thừa
Công danh hai chữ mùi men nhạt
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ
Mạch nước sông Đà tim róc rách
Ngàn mây non Tản mắt lơ mơ
Còn thơ còn rượu còn xuân mãi
Còn mãi xuân còn rượu với thơ


Nguồn:
1. Tản Đà vận văn, Hương Sơn xuất bản, Hà Nội, 1941
2. Tản Đà toàn tập - Tập I, NXB Văn học, 2002

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Ngày xuân thơ rượu

bài này hay quá nhưng khong biết Ông viết vào năm nào?

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Hoạ phản đề

-NỢ VÀ THƠ

Chửi đời, chửi đổng … chửi bằng thơ (1)
Thưởng phạt ‘vô tư’ …đúng rượu thừa
Tả cảnh lơ mơ ... vô tích sự
Tả tình ấm ớ ... tối mù mờ
Than nghèo kể khổ ... lời vô nghĩa
Trách phận than thân ... ý mộng mơ
Mơ tới cung trăng ... ta ... Lý Bạch
“Bừng con mắt dậy”... nợ và thơ ... (2)


Thiềng Đức - 11/3/2000
(1) cụ LSL hay chửi tiêu cực.
(2) Cụ Nguyễn Du đã nói (thơ Hán Nôm)
"Cái nghiệp văn chương nghèo đến chết"
(do Đào Duy Anh dịch)
-Một chân lí đã "ngộ" ra và tôn thờ:
"Thiện căn ở tại lòng ta
Chữ TÂM kia mới bằng ba chữ Tài"
Nguyễn Du
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời