Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Trần Đức Tín
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm qua 21:49
tôi nhảy lò cò qua tuổi thơ
bắt chuồn chuồn cắn vào rốn dòng sông
nước đau bờ bãi vàng lên khoé mắt
tôi chạy ra cổng mừng quà chợ mẹ mua
chiếc bánh champagne như một điệu nhảy ngọt ngào lướt qua đồng ruộng
làm rơi hạt lúa mộng vàng ươm chân trời
tôi biết nói thương em khi con đò cũng mơ màng
tà áo trắng ngăn thời gian không dám chảy
buổi em xa làng
tôi cũng gả mình cho một cuộc lang thang
tôi bước khập khễnh về tuổi thơ
thèm câu ca dao nên ươm lại cọng ngò nhà ngoại
ngại ngùng chi em
qua bão giông rồi mình lại đánh vần tập nói
dẫu là loài di trú buồn vẫn thật thà gọi:
mình ơi!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.