Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Thuý Bắc » Hoa trắng (1977)
Đăng bởi hongha83 vào Hôm nay 05:01
Đêm hành quân với đoàn TNXP
Mấy núi dài dã qua
Mấy đèo cao đã vượt
Mải miết chúng con di
Đường dài không tính hết
Lòng chúng con thành những suối thép
Trước nỗi đau: tin Bác không còn!
Đêm nay ven núi tạm dừng chân
Là lúc chúng con nhìn nhau bỗng thấy lòng trống
trải
Không ngăn được nỗi đau mấy đêm ngày nén lại
Đốt lửa, chúng con ngồi khóc Bác suốt đêm thâu!
Lửa sáng rừng, mắt không dám tìm nhau
Ai cũng tưởng nỗi đau, riêng mình đau nhất!
Ruột tượng gạo nâng ghì vào mắt
Dẫu biết khóc nhiều cũng chẳng thể nào gặp
Bác hồi sinh
Nhưng chính là lúc
Chúng con đi suốt tuổi xanh minh
Thấm nghĩa nặng ân tình của Bác.
Trận đánh ngày mai chúng con vắng Bác
Bác không còn «chống gậy lên non»
Để chúng con nghe trong loạt súng tấn công
Hồn hậu yêu thương—giọng cười của Bác!
Ánh trăng đêm nay choàng lên lá biếc
Cũng có gì đau xót ánh vàng riêng!
Gà xóm núi đã giục trăng về núi
Lau khô nước mắt
Chúng con tiếp vượt đèo băng suối
Nỗi đau nén vào trận đánh ngày mai.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.