Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

«Chưa vẹn tròn vui đã thắm tươi
Đường lên hạnh phúc đỏ chân trời»


... Em lại hát bài lần đầu anh dạy
Nỗi nhớ con xa bỗng thấy như gần
Con sơ tán hai lần! Anh vắng!
Nỗi cách xa, em biết chẳng riêng mình.

Hà Nội những ngày không ngớt tiếng bom rung!
Chính là ngày ai cũng tin thắng lợi đến gần
Tay xách súng
Tay trồng cây gọi mùa quả ngọt
Trên đống vữa tường nhà đổ nát
Đang mọc những toà rộng mát từ ý nghĩ hôm nay
Bao dáng lo toan bận rộn đêm ngày
Đâu chỉ nghĩ trước mặt mình chiến đấu
Như nỗi vất vả riêng mình em, em hiểu.

Muốn đến thăm anh, ga chưa suốt con tàu
Trong cách trở cứ thấy lòng trò chuyện
Mọi riêng tư dậy từ niềm vui lớn
Ôi! phải chi nói hết được cùng anh...

Khung trời xanh bom vẩn đục mấy lần
Qua thử thách tâm hồn thêm tươi sáng
Nét hồn nhiên trong bao điều bận rộn
Chẳng phải tìm lâu trên những gương mặt tin yêu.

Hà Nội vui – những đường phố đỏ sắc chiều
Càng nhớ người xa và hiểu mình trong thế đứng
Như em hiểu và nghĩ về anh đêm nay bên tầm bay trực chiến
Em lại hát lời tin yêu...
có đến được cùng anh?


1972

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]