Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Thái Thuận » Lữ Đường di cảo thi tập
Đăng bởi Mộc Hoả Chi Nhân - 木火之人 vào Hôm nay 15:23, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 21:20
玉堂門却些書痴,
坐對蓬山愛日遲。
弱水三千塵世隔,
韶光九十帝臺私。
雪飄遊絮回丹禁,
風颭飛花度玉墀。
笑笑翻階紅芍藥,
清香不使野蜂知。
Ngọc Đường môn khước tá thư si,
Toạ đối Bồng sơn ái nhật trì.
Nhược Thuỷ tam thiên trần thế cách,
Thiều quang cửu thập đế đài ti.
Tuyết phiêu du nhứ hồi đan cấm,
Phong triển phi hoa độ ngọc trì.
Tiếu tiếu phiên giai hồng thược dược,
Thanh hương bất sử dã phong tri.
Cửa toà Ngọc Đường gác lại chuyện của những kẻ mọt sách,
Ngồi trước núi Bồng Lai mà yêu thích bóng mặt trời ngày xuân trôi qua chậm rãi.
Ba ngàn dặm sông Nhược Thuỷ ngăn cách hẳn nơi này với chốn trần gian bụi bặm,
Thiều quang chính chục như được thiên tử ban riêng cho chốn đài các này.
Những sợi tơ liễu bay lơ lửng như tuyết rơi, quay trở về nơi cung cấm nghiêm trang,
Luồng gió thổi lay động làm bay những cánh hoa qua bậc thềm ngọc.
Những đoá hoa thược dược đỏ rực như đang mỉm cười, lay động, tràn lên các bậc thềm,
Hương thơm thanh khiết, quý phái này không để cho loài ong mật nơi hoang dã được biết đến.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.