Thơ » Trung Quốc » Minh » Từ Thông
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 04/10/2025 20:35
老夫元是良家子,
少年流落戎行裏。
能將一劍淨烟塵,
幾入重圍身不死。
纍纍金印肘間懸,
塞上馳驅五十年。
已羨功勲載盟府,
久看姓字書燕然。
一朝謝病歸巖壑,
門外蕭條可羅雀。
身經百戰未龍鍾,
猶向人前誇矍鑠。
寳劍年多鋒鍔銷,
櫪中老驥鳴蕭蕭。
戎衣掛壁成塵土,
舊日紅旗顔色凋。
一自投閒經幾載,
請纓壯志還應在。
遥望沙場願裹屍,
猶思銅柱標炎海。
鋒鏑今年去備邊,
連營烽火通甘泉。
多少材官俱束手,
無人賈勇能登先。
將軍聞此氣勃勃,
目眥裂盡冠衝髪。
便往投書獻至尊,
雄心誓欲探虎窟。
據鞍顧盼出轅門,
埀老還堪報主恩。
但令此去清沙漠,
不管金鎗臂上痕。
Lão phu nguyên thị lương gia tử,
Thiếu niên lưu lạc nhung hành lý.
Năng tương nhất kiếm tịnh yên trần,
Kỉ nhập trùng vi thân bất tử.
Luy luy kim ấn trửu gian huyền,
Tái thượng trì khu ngũ thập niên.
Dĩ tiện công huân tải minh phủ,
Cửu khan tính tự thư Yên Nhiên.
Nhất triêu tạ bệnh quy nham hác,
Môn ngoại tiêu điều khả la tước.
Thân kinh bách chiến vị long chung,
Do hướng nhân tiền khoa quắc thước.
Bảo kiếm niên đa phong ngạc tiêu,
Lịch trung lão ký minh tiêu tiêu.
Nhung y quải bích thành trần thổ,
Cựu nhật hồng kỳ nhan sắc điêu.
Nhất tự đầu nhàn kinh kỉ tải,
Thỉnh anh tráng chí hoàn ưng tại.
Dao vọng sa trường nguyện khoả thi,
Do tư đồng trụ tiêu Viêm Hải.
Phong đích kim niên khứ bị biên,
Liên doanh phong hoả thông Cam Tuyền.
Đa thiểu tài quan câu thúc thủ,
Vô nhân cổ dũng năng đăng tiên.
Tướng quân văn thử khí bột bột,
Mục tí liệt tận quan xung phát.
Tiện vãng đầu thư hiến chí tôn,
Hùng tâm thệ dục tham hổ quật.
Cứ an cố phán xuất viên môn,
Chuỳ lão hoàn kham báo chủ ân.
Đãn lệnh thử khứ thanh sa mạc,
Bất quản kim thương tí thượng ngân.
Lão già này vốn là con nhà lành,
Tuổi trẻ lưu lạc vào hàng ngũ quân đội.
Có thể dùng một lưỡi kiếm dẹp sạch khói bụi chiến tranh,
Bao lần xông vào vòng vây trùng điệp mà thân vẫn không chết.
Lớp lớp ấn vàng đeo nặng trĩu bên khuỷu tay,
Trên biên tái phi ngựa xông pha đã năm mươi năm.
Đã từng được ghi công lao vào sổ sách minh phủ,
Đã từ lâu được khắc tên trên núi Yên Nhiên.
Một buổi sáng cáo bệnh xin về chốn núi non,
Ngoài cửa tiêu điều đến nỗi có thể giăng lưới bắt chim sẻ.
Thân đã trải qua trăm trận mà chưa hề già yếu lụ khụ,
Vẫn còn đứng trước mặt người khác khoe vẻ mạnh mẽ, nhanh nhẹn.
Gươm báu năm tháng đã nhiều nên lưỡi bén bị mòn,
Ngựa già trong chuồng vẫn còn hí vang lên tiếng bi thiết.
Áo lính treo trên tường đã đóng thành bụi đất,
Màu cờ hồng ngày xưa cũng đã phai tàn.
Từ khi về ở ẩn đã trải qua mấy năm rồi,
Nhưng chí lớn xin dải lụa ra trận vẫn còn đó.
Nhìn xa về sa trường, nguyện được bọc thây,
Vẫn nhớ về việc dựng cột đồng nơi Viêm Hải.
Chiến trận năm nay lại xảy ra ở biên cương,
Lửa báo hiệu chiến tranh nối liền các doanh trại, lan đến tận Cam Tuyền.
Biết bao nhiêu quan lại có tài đều đành bó tay,
Không có ai dũng cảm dám xông lên trước.
Vị tướng quân nghe tin này, khí phách bừng bừng,
Khoé mắt như muốn nứt ra, mũ văng tóc dựng đứng.
Liền đi dâng thư lên Hoàng thượng,
Lòng dũng cảm thề muốn vào tận hang hổ.
Ngồi tựa yên ngựa, ngoái nhìn ra khỏi cửa doanh,
Dù tuổi đã già vẫn còn có thể đền đáp ơn vua.
Chỉ cần chuyến đi này quét sạch sa mạc,
Mặc kệ vết thương do giáo vàng để lại trên cánh tay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.