Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Song thất lục bát
Thời kỳ: Cận đại
3 người thích
Đăng bởi Cammy vào 12/11/2007 18:42, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 17/11/2009 04:26

(trước Hữu Thanh)

Ngồi buồn ta lại viết thư chơi
Viết bức thư này, gửi trách ai
Non nước bấy lâu lòng tưởng nhớ
Mà ai tri kỷ vắng tăm hơi!


Đỉnh non Tản, mây giời man mác
Giải sông Đà, bọt nước lênh bênh
Bao nhiêu cảnh, bấy nhiêu tình
Nước kia mây nọ như mình với ta
Người đâu tá? quê nhà chưa tỏ
Tuổi bao nhiêu? tên họ là chi?
Đã sinh cùng nước cùng thì
Cùng ta không biệt mà ly, hỡi mình!
Kể từ độ thư tình gửi nhắn
Trải bao năm tin nhạn chờ mong
Những là ngày hạ đêm đông
Hồi âm chẳng thấy, như không có mình
Hỏi cùng núi, mây xanh chẳng biết
Hỏi cùng sông, nước biếc không hay
Sông nước chẩy, núi mây bay
Mình ơi! có biết ta đây nhớ mình?
Cuộc trần thế công danh chẳng thiết
Áng phong lưu huê nguyệt đã thừa
Nhớ mình ra ngẩn vào ngơ
Trông mây, trông nước, nay chờ mai mong
Mong giáp mặt, mặt không giáp mặt
Chơ tin thư, thư mất tin thư
Tháng ngày thấm thoắt thoi đưa
Tuổi ba mươi lại đã dư một vài
Câu tri kỷ cùng ai tri kỷ
Truyện chung tình ai kẻ chung tình
Bụi hồng vắng vẻ mắt xanh
Mình ơi ta nhớ! mà mình quên ta!
Không quen biết cũng là quen biết
Ta nhớ mình, ta viết thư chơi
Thư tình này bức thứ hai
Tiếp thư, xin chóng giả nhời cho nhau


Cuối quyển Khối tình con thứ hai, có thư đưa người tình nhân không quen biết, mà đến sau không thấy giả nhời; vậy có thư trách này. Điệu văn cũng theo bức thư trước.

Nguồn: Tản Đà, Khối tình con thứ ba, Tản Đà thư cục tùng thư, 1932