Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Lục bát
Thời kỳ: Cận đại
Từ khoá: Huế (137)
Đăng bởi Vanachi vào 22/10/2005 20:24, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi karizebato vào 22/10/2009 10:25

Lần đầu vào Huế với ông Bùi Huy Tín chủ nhà in Đắc lập

“Đường vô xứ Huế quanh quanh
Non xanh nước biếc như tranh hoạ đồ”
Yêu em, anh cứ anh vô!
Kệ chuông nhà Hồ, mặc phá Tam Giang
Xe hơi đã tới đèo Ngang
Ấy qua Hà Tĩnh, đường sang Quảng Bình
Danh sơn gặp khách hữu tình
Đèo Ngang ơi hỡi, là mình với ta
Con cháu chúa, nước non nhà
Không đi không lại nên ra lạ lùng
Dừng xe, lên đỉnh ta trông
Mặt ngoài bể nước, bên trong núi rừng
Nhớ từ hoàng Nguyễn long hưng
Cơ đồ gây dựng cũng rằng từ đây

Giang san từ ấy đến nay
Nào giăng mặt bể, nào mây trên ngàn!
Ải xưa bến cũ còn truyền
Oai linh cảnh thắng, bàn hoàn khách du
Triều xuân êm ả như du
Thuận xe lại cứ dậm cù như bay
Càng vào mãi, càng sinh hay
Càng trông cảnh vật đổi thay lạ nhường
Nhỏ to mả trắng bên đường
Xa xa mé bể cồn vàng thấp cao
Dọc đường dân chúng biết bao
Ruông tình hữu ái như rào trận mưa
Rồng tiên cùng họ từ xưa
Ba mươi năm mới bây giờ gặp nhau
Nhận xem áo vải quần nâu
Gái, giai, già, trẻ, một mầu không hai
Văn minh giầy đã bán khai
Ngợ sao còn hãy như đời Hùng Vương
Giời tây ngả bóng tà dương
Ô tô lại đổi lên đường hoả xa
Ấy từ Quảng Trị, Đông Hà
Đi năm ga nữa vừa là tới kinh
Kinh thành gái lịch giai thanh
Cảnh thêm Hương thuỷ, Ngự Bình điểm tô
Con người xứ Bắc mới vô
Mừng nay được thấy đế đô một lần
Hoàng thành cung điện liên vân
Dinh quan Khâm sứ đóng gần một nơi
Quan dân ở cả thành ngoài
Quanh thành tám cửa sông dài bọc quanh
Lại bao phố xá ngoài thành
Trên cầu xe ngựa, ghe mành dưới sông
Đông Ba, Gia Hội càng đông
Gịp cầu nhẹ bước xa trông càng tình
Giòng sông trắng, lá cây xanh
Xuân giang xuân thụ cho mình nhớ ai!
Ngày xuân có lúc đi chơi
Lăng chùa qua biết các nơi quanh gần
Đế kinh đã gội mưa nhuần
Tiện theo đường sắt vô dần xứ trong
Một đi thêm một lạ lùng
Xe chui hầm tối, bể trùng sóng cao
Dưới dường sóng bể nhẩy reo
Như mừng bạn mới, như chào khách xa
Hải Vân đèo nhớn vừa qua
Mưa xuân ai bỗng đổi ra nắng hè
Tiết giời như đã sang hè
Mà theo phận đất thời về Quảng Nam
Càng đi rộng, càng biết thêm
Tu-ran cảnh đẹp càng xem càng mừng
Nước xuân sóng lục vô chừng
“Lục ba xuân thuỷ” ai từng học chưa?
Vào nhà Tích cổ xem qua
Chiêm Thành này tượng ngày xưa hãy còn!
Biết bao vật nhớn hình con
Trạm rồng cột đá chưa mòn nét dao
Cảnh còn như rước như chào
Tiếc thay! ai mới qua vào đã ra
Đường về cũng thế mà ra
Triều hôm mười tám đến ga Hà thành
Chơi xuân kể lại hành trình
Ngày ba mươi tết hứng tình ra đi
Từ Bất Bạt, qua Việt Trì
Còn năm kỷ vị, còn thì tiết đông
Canh Thân ăn tết Thăng Long
Sang ngày mồng bốn vào trong Trung kỳ
Chơi xuân ta nghĩ cũng kỳ!
Gịp đâu may mắn cũng vì có ai
Cám ơn hai chữ “yêu tài”
Con đường thiên lý còn dài tấc son
Còn giời, còn nước, còn non
Tiền trình vạn lý, anh còn chơi xa!
Chơi cho biết mặt sơn hà
Cho sơn hà biết ai là mặt chơi!


Nguồn:
1. Tản Đà, Khối tình con thứ ba, Tản Đà thư cục tùng thư, 1932
2. Tản Đà vận văn toàn tập, NXB Hương Sơn, Hà Nội, 1945