Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tú Mỡ » Ông và cháu (1970)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 08/08/2025 14:31
Ngày chủ nhật
Vui nhộn ghê!
Một tiểu đội cháu nhỏ
Từ các nơi kéo về.
Vườn trại ông rộng rãi,
Tha hồ đùa thoả thuê.
Tiếng cười reo từ ngoài cổng
Vang lên tưởng đến vỡ nhà!
Các cháu vui gì dữ vậy?
Ông ngừng đọc báo, bước ra.
Bọn cháu trai, năm “ông tướng”:
Thằng Minh, thằng Thắng,
Thằng Hiệp, thằng Hoà,
Với “vua nghịch” là thằng Việt,
Đang chơi ném bia trước cổng nhà.
Trên bức tường trắng
Vửa mới quét vôi,
Lù lù một cái mặt,
Nét than nguệch ngoạc bôi,
“Hoạ sĩ” nào khá giỏi
Vẽ tổng thống cao bồi,
Với cái mồm cá mập
Và con mắt ốc nhồi.
Ông khuỷnh tay đứng ngắm.
Cháu giới thiệu: “Ông ơi,
Mặt thằng Giôn-xơn đấy,
Chúng cháu nã tơi bời”.
Các cháu viên đất thó,
Thi nhau ném vô hồi,
Làm bức tường nhem nhuốc.
Thấy vậy, bà kêu trời.
Ông cười: “Hạnh phúc đấy.
Cứ để các cháu chơi,
Rồi bắt bố chúng nó
Mua vôi quét trả thôi.
Bây giờ, nghe ông bảo
Các cháu làm như sau:
Vẽ mặt. mũi, mồm tổng phệ
Lên trên một cái mo cau,
Cột vào gốc sấu, tha hồ ném.
Tường nhà phải giữ sạch như lau”
Việt tán: “Mặt mo, ồ đúng quá!
Trò chơi càng thú, làm, đi mau...”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.