Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Tú Mỡ » Ông và cháu (1970)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 08/08/2025 15:25
Anh cu Thắng có cây súng gỗ,
Vác lên vai, điệu bộ rất oai.
Ngày ngày đi tập “Một! Hai!”
Líu lô luôn miệng hát bài quân ca:
“Hành quân xa có nhiều gian khổ,
Vai vác nặng ta đổ mồ hôi...”
Khi còi báo động đỏ hơi.
Nhớ lời ông dặn Thắng chui xuống hầm.
Nghe súng nổ ầm ầm dữ dội,
Thắng bịt tai và gọi: “Ông ơi,
Thằng Giôn-xơn nó đến rồi.
Chú bộ đội bắn, bỏ đời Giôn-xơn.
Chú công an phóng xe bình bịch,
Bắt Giôn-xơn ục ịch nhảy dù.
Xích tay điệu nó vào tù,
Để cho nó mất vù vù máy bay.
Còn như cháu ngày nay tuy bé,
Đã căm thù giặc Mỹ hung hăng.
Cháu giơ súng gỗ “pằng! pằng!”
Tức không bắn chết được thẳng Giôn-xon.
Cháu cố ăn nhiều cơm, chóng lớn,
Bao giờ cao... cao tưởng hơn ông,
Cháu đi bộ đội xung phong,
Làm đội trưởng giống chú Hùng nhà ta.
Có súng thật, đem ra cháu nã
Đùng! Đoành! Đoàng! Mỹ ngã đùng lăn.
Máy bay Mỹ, cóc sợ cần,
Cái đài bảo Mỹ là thân con ruồi”.
Cháu liến thoắng, ông cười thích thú:
Nước Việt Nam dân chủ cộng hoà,
Ngay từ đứa trẻ lên ba
Trong lời nói đã tỏ ra anh hùng,
Biết ghét giặc mà không sợ giặc,
Thế thì quân khỉ độc Huê Kỳ
Dù cho giở giói trò gì
Cũng không có thể bám lì nước ta.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.