Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Quê người rong ruổi bấy nhiêu lâu
Vườn cũ về thăm cảnh dãi dầu!
Trống trải ba gian nhà nhện choán
Ngửa nghiêng bốn mặt dậu bìm leo!
Cội tùng[1] bóng ngả sương rơi lệ!
Ngõ trúc[2] mây che cuốc giục sầu
Lẳng lặng bên thềm ôn chuyện cũ...
...Giựt mình ngỡ đến chốn nào đâu?


1932

Chú thích:
[1]
Chú của tác giả: Một cảnh trong vườn. Câu này mượn ý câu ca dao “Một mai bóng ngả cội tùng, Mũ rơm ai đội, áo mùng ai mang”.
[2]
Chú của tác giả: Một cảnh trong vườn. Câu này mượn ý câu “Nghe con sắp được nghỉ hè, Thẩn thơ ngõ trúc rào tre trông chừng” trong bài ca Nhớ con của bà thân chúng tôi.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]