Lung lay lòng sắt đã mang nhơ,
Chẳng xét phận mình khéo nói vơ.
Người trí mảng lo danh chẳng chói,
Đứa ngu mới sợ tuổi không chờ.
Bài hoà đã sẵn in tay thợ,
Việc đánh nên thua giống cuộc cờ.
Chưa trả thù nhà đền nợ nước,
Dám đâu mắt lấp lại tai ngơ.


Nguồn:
1. Nam Phong tạp chí, số 103, tháng 3-1926 (do Tô Thoại Long sao lục)
2. Nguyễn Khắc Thuần và Nguyễn Quảng Tuân, Phan Văn Trị: cuộc đời và tác phẩm, NXB Thành phố Hồ Chí Minh, 1986