Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Phan Thúc Trực
Đăng bởi hongha83 vào 27/10/2025 03:28
夏初氣候異春溫,
有客乘涼晚倚門。
洪日餘光低遠嶂,
赤霞散影射千村。
此回望眼翻成想,
幾許愁觴在不言。
獨是優游觀物性,
天邊數鳥正飛翻。
Hạ sơ khí hậu dị xuân ôn,
Hữu khách thừa lương vãn ỷ môn.
Hồng nhật dư quang đê viễn chướng,
Xích hà tán ảnh xạ thiên thôn.
Thử hồi vọng nhãn phiên thành tưởng,
Kỷ hứa sầu trường tại bất ngôn.
Độc thị ưu du quan vật tính,
Thiên biên sổ điểu chính phi phiên.
Đầu hè khí hậu khác với xuân ấm áp ôn hoà,
Có người khách chiều tà tựa cửa hóng mát.
Ánh mặt trời hồng còn sót trùm lên ngọn núi xa,
Ráng chiều đỏ dựng toả bóng xuống nghìn thôn làng.
Lúc này ngắm nhìn lại thấy dâng đầy nỗi nhớ,
Bao niềm sầu muộn chẳng nói được nên lời.
Riêng chỉ muốn dong chơi ngắm nhìn vạn vật,
Bên trời vài cánh chim lượn bay.
Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 27/10/2025 03:28
Khác với mùa xuân ấm áp qua,
Chiều hè hóng mát khách nhâm nha.
Vầng hồng sót phủ trên đầu núi,
Ráng đỏ chiều buông toả vạn nhà.
Ngắm lại giờ này bao nỗi nhớ,
Sầu dâng bấy nỗi nói nào ra.
Thú riêng vạn vật chơi cho thoả,
Vài cánh chim trời lượn phía xa.
Gửi bởi hongha83 ngày 27/10/2025 03:29
Đầu hè khác hẳn tiết xuân qua,
Hóng mát bên thềm khách nhẩn nha.
Sót lại vầng hồng chan đỉnh núi,
Còn dư ráng đỏ rọi muôn nhà.
Giở đây ngắm lại bao niềm nhớ,
Bấy nỗi u sầu nói chẳng ra.
Chỉ muốn dong chơi nhìn vạn vật,
Chân trời mấy bóng nhạn bay xa.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.