Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Người ta lấy dưỡng sinh làm trượng,
Cốt lúc còn mặc sướng ăn sung.
Chết đi, nhắm mắt là xong,
Như gỗ, như đá thôi không biết gì.
Chẳng qua là chôn đi khuất mắt,
230. Chiếc xe đưa, lấp đất là xong.
Bà con bạn hữu có lòng,
Bó hoa trước mả vô cùng kính yêu.
Ai mà có công lao danh tiếng,
Đúc tượng đồng, làm truyện để sau.
Dù là thương xót về lâu,
Không cần đơm quảy, không cần vài van.
Người mình sống ăn càn, mặc rách,
Không cái gì đặng thích đến mình.
Chết rồi ma đám đành rành,
240. Bày ra rước khách hành trình, phù trang.
Thăm với phúng xem càng niềm nở,
Chẳng qua là gây nợ cho nhau.
Làm ra năm lợn, mười trâu.
Không mong thần hưởng, chỉ cầu khách đông.
Còn những chốn làng đông, xã cả,
Cậy đón đưa ăn vạ, ăn tai,
Đầu heo, nọng thịt, chả vai,
Lệ làng, phép họ bẻ bai trăm đường.
Vậy lại cho là thương, là hiếu,
250. Nghĩ mà coi, dính líu vào đâu!
Làm cho hết ruộng, hết trâu,
Một nhà chua xót, cả bầu no say.
Ngồi thử nghĩ, càng cay càng chát,
Thói chi mà bạc ác lắm thôi,
Hiền nhân, quân tử những người,
Đứng lên mà sửa tục đời cho chăng?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]