Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Người ta cốt cần chuyên công việc,
Tiếc thì giờ hơn tiếc bạc vàng.
Chẳng cần kẻ tiện, người sang,
Giờ làm, giờ nghỉ chẳng tầng sai ngoa.
Trong bảy bữa đặt ra ngày lễ,
Để cho người nghỉ khoẻ tâm thần.
Nhà quê, kẻ chợ xa gần,
Giàu nghèo, lớn nhỏ, quan dân cùng đồng.
Nào là kẻ vườn bông thưởng cảnh,
310. Nào là người rước khách thăm quê.
Rượu trà, đờn địch thoả thuê,
Chơi xong rồi lại quay về làm ăn.
Chơi mà lại có ngần, có tiết,
Chơi không hề bỏ việc, bỏ công.
Muôn vàn chẳng kẻ ngồi không,
Ai ai cũng phải đem công đổi tiền.
Người mình chơi lưu liên vong phản,
Chơi thì chơi cho chán, cho mê.
Chơi cho phá sản vong thê,
320. Chơi cho hết nghiệp hết nghề mới thôi.
Người làm đổ mồ hôi nước mắt,
Người chây lười chẩy xác chẩy thây.
Rượu chè, cờ bạc dắt dây,
Sinh ra trộm cướp khắp đầy chợ, quê.
Công việc bỏ lê mê lết mết,
Giữ làm ăn nề nếp mấy ai?
Chơi mà chơi hại chơi tai,
Ngày giờ mất hết, tiền tài sạch không.
Kể chi lũ tay không lất bất,
330. Còn những nhà hoạn thất, phú gia.
Các ngài, các cậu, các bà,
Say mê bài bạc sa đà quanh năm.
Đầu thì mất tiền trăm bạc vạn,
Lâu rồi ra hết sản, hết nhà.
Thử xem trước mắt chúng ta,
Mấy ngài hết túi, mấy bà sạch tay.
Chơi như vậy có hay chỉ đó,
Túng rồi ra thắt chó, treo dê.
Tham lam bòn vét đủ bề,
340. Làm cho dân sự ê chề kêu van.
Ấy là thói dã man đệ nhất,
Làm sao cho bỏ đứt mới xong.
Ai ôi đừng có chết lòng,
Tỉnh rồi xin hãy trong vòng bước ra.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]