Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Người ta biết tạo ra thời thế,
Dựng cho nên mới kể anh hùng,
Miễn mình cố sức, cố công,
Nên hư cũng chắc ở trong tay mình.
Chấp tất cả thiên đình định số,
350. Cùng phước nhà đất nhỏ, đất to.
Cốt mình cầm vững tay co,
Dời non tát biển cũng cho làm thường.
Càng thua sút lại càng phấn trí,
Chẳng chút nào thối chí sờn gan.
Xưa nay hào kiệt muôn vàn,
Đem thân đổi lấy giang san là thường.
Người mình không tự cường, tự miễn,
Chỉ mơ màng những chuyện hư vô.
Đổ cho tại mả, tại mồ,
360. Đổ cho số phận, đổ cho tại thời.
Việc gì cũng cầu Trời, khấn Phật,
Còn mình thì tính quẩn toan quanh.
Thượng lương, giá thú, xuất hành,
Trăm điều giữ lấy ngũ hành khư khư.
Việc nhỏ nhen còn hư như thế,
Chuyện bằng trời bằng bể biết sao?
Bỏ mình chẳng hỏi tí nào,
Hỏi ma, hỏi quỷ tin vào lỗ đâu!
Sao không nhớ những câu kinh thánh,
370. Quốc tương hưng tắc thính chư dân.
Dân ta là thánh là thần,
Bền gan, chắc dạ quỷ thần cũng kiêng.
Khuyên khắp cả thị thiềng, thôn xã,
Đừng tin càn, tin chạ mà bây.
Thử xem các nước đông tây,
Xưa nay trời giúp loài ngây bao giờ?


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]